Trang

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Sự sống sau cái chết

Có lần ở đâu đó, mình đã viết một chút về sự so sánh giữa đạo Phật và đạo chúa. cái này nhiều người đã viết rồi, nhưng không có gì ngăn mình tự có một vài suy nghĩ riêng, kể cả khi suy nghĩ này trùng với ý tưởng của ai đó.
Nói chung, cuộc đời và thế giới này có cách vận hành của nó, có những tính chất và quy luật nhất định. Phật cho rằng con người phải biết các quy luật tự nhiên và sống hòa thuận với tự nhiên. Ai sống trái đạo, thì tạo nghiệp xấu, khi chết sẽ đầu thai vào cảnh xấu. Ai tốt, thì cũng sẽ chết, nhưng rồi được đầu thai vào cảnh giới tốt. Phật không kiểm soát quá trình này, mà chỉ nói ra để mọi người hiểu và làm theo. Ai cũng có cơ hội làm lại cuộc đời, hehehe.
Chúa thì bảo con người phải sống theo 10 điều răn. Có như vậy hay không thì khi ta chết, ổng sẽ làm phán quan xem xét sổ đời ta, rồi cho ta lên thiên đàng hay đày vào địa ngục. Vấn đề là chúa giới hạn số người lên thiên đàng, đâu như chỉ có hơn 144000 người Do Thái được lên thôi. không biết đến giờ chúa đã nới quota thêm chưa. Một vấn nạn nữa là trong sách vở được cho là chúa đọc cho người ta chép lại, thì việc chúa xem xét khá là rắc rối, chả thấy có nguyên tắc nhất quán nào hết. Lên thiên đàng rồi mà chán thì cũng không biết có xuống được không (vì có lẽ chúa rút kinh nghiệm từ vụ Satan, nên sau này đã khóa chặt cửa exit của thiên đàng rồi chăng), và đã vào địa ngục thì càng khó thoát nữa (lửa hỏa ngục sẽ đời đời kiếp kiếp đun nóng linh hồn kẻ xấu mà). Phải chăng vì vậy mà cho đến nay chưa thấy ai lên thiên đàng hay xuống địa ngục rồi quay lại kể cho ta nghe.
Đây là câu chuyện có tính mấu chốt, vì liên quan đến sự sống sau cái chết. Người vô thần thường bảo chết là hết. Người tin Phật hay chúa thì bảo có sự sống sau cái chết, và cuộc sống ở đời này có ảnh hưởng đến cuộc sống sau cái chết đó. Vì vậy hãy ráng sống cho tốt. Lý luận như vậy có tính logic của nó, nhưng chả có gì chứng minh được. Nhưng họ thường dùng lý luận đó để nói thêm rằng, người vô thần hay người không tin vào luật nhân quả hay sự sống sau cái chết thì sẽ có xu hướng, hay sẽ chắc chắn làm điều xấu, vì không sợ quả báo hay địa ngục. Nhưng chắc gì đã như vậy.
Tại sao mình dám nói thế. Mình chắc chắn không tin vào địa ngục hay thiên đàng, và không tin vào kiếp sau. Nhưng mình tin rằng mọi việc mình làm đều có hậu quả, làm tốt thì góp phần làm cuộc sống tốt thêm. Không xả rác ngoài đường thì đường phố bớt bẩn và mình cũng được sống trong lành, không chửi thề thì cũng ít bị người ta chửi thề. Nhân quả đến ngay trong đời này, không cần phải chờ đến đời sau làm gì. Cuộc sống tốt đẹp hơn thì ta cũng sung sướng hơn, hạnh phúc hơn. Còn cuộc sống đời sau thì chắc gì đã có thật mà phấn đấu cho mệt. Trên cuộc đời, còn nhiều chuyện oan trái bất công, có kẻ giết người mà lẩn trốn được pháp luật, và người khác bị tù oan, hoặc có khi còn bị tử hình. Mình không tin luật nhân quả giúp gì được nếu phải đợi đến kiếp sau. Pháp luật chính là luật nhân quả của đời này, và pháp luật cũng không thể lúc nào cũng được thực thi toàn vẹn được, nhưng phải tin vào tinh thần thượng tôn luật pháp, tin vào mục đích chính đáng của nó là làm cho xã hội vận hành một cách tốt đẹp hơn. Xã hội vô thần hay hữu thần cũng phải có luật pháp. Ở Vatican có mấy chú tiết lộ tin mật của Giáo hoàng cho truyền thông là bị bỏ tù đó, chứ giáo hoàng có nói là mấy ông đó sẽ xuống địa ngục đâu.

Tại sao không tin vào đời sau thì sẽ làm điều xấu? Tại sao lại cho rằng con người có xu hướng làm điều xấu nếu không có biện pháp chế tài? Đừng nghĩ đơn giản theo các tôn giáo như vậy. Cách tốt nhất để làm cuộc sống tốt đẹp là giáo dục, chứ không phải hù dọa con người bởi những thứ không có thật.

1 nhận xét: