Trang

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Ông nhà giàu và ông Lazarus (Sep 2013)

Chuyện này được giảng ở nhà thờ Bến Hải vào chủ nhật tuần rồi. Ai không nhớ thì xem Phúc âm của Luke (16:19-31). Nhà thờ giảng câu chuyện này như nhắc mọi người phải làm phúc cho người nghèo để tạo phúc cho mình ở đời sau, nếu không thì sẽ bị trừng phạt trong hỏa ngục. Thế thì cũng chả khác gì lắm so với ý tưởng về nghiệp trong đạo Phật (trừ việc PG không rủa người ta bị tra tấn tàn bạo đến muôn đời). Cái khó nghe đối với người không tin như mình là ở đoạn đối đáp giữa ông nhà giàu và Abraham. Ông nhà giàu khi còn sống tuy không làm việc tốt cho Lazarus là kẻ nghèo khổ cùng cực, nhưng khi đã nếm hỏa ngục rồi thì biết sợ và liền nhờ Abraham cho người đến để khuyên bảo các anh em còn sống của ông ta để họ ăn ở sao cho khỏi bị như ổng. Như vậy thì ông nhà giàu này cũng còn biết hối lỗi, biết sợ, lại lo lắng cho những anh em của mình. Thế nhưng Abraham lại bảo là khuyên bảo vô ích, vì bọn này không chịu nghe lời Moses và mấy ông tiên tri khác thì chắc cũng chả nghe người chết sống lại làm chứng. 


Đoạn này nói lên cái gì? Rằng con người đã xấu thì không cải tạo được, vậy thì ném béng chúng nó vào hỏa ngục ngay từ khi còn sống, chứ sao lại để cho chúng sống phè phỡn rồi khi chết mới hành hạ chúng? Rằng Thiên Chúa đã biết đứa nào xấu, đứa nào tốt, nên Thiên Chúa cũng chả cần nhọc công cải tạo con người? Vậy sao lại có chuyện ông Paul tông đồ, trước chuyên đi lùng bắt người theo Jesus để tra tấn, sau lại trở thành nhà truyền giáo? Và chẳng phải ông nhà giàu kia đã biết sợ rồi thì cũng có nghĩa ông ta có thể cải tạo được chứ gì nữa? Ông nhà giàu có phải là kẻ xấu toàn diện không khi thật ra ổng cũng có lòng lo lắng cho anh em của mình? Phải chăngThiên Chúa không có khả năng cải tạo kẻ xấu, chỉ đợi chúng chết để ném vào hỏa ngục? 

Hãy để ý một chút về lý luận của ông nhà giàu và Abraham. Ông nhà giàu cho rằng mấy người anh em của ông tuy không nghe lời Moses và những tiên tri khác, nhưng chắc sẽ nghe lời chứng của kẻ đã chết nay sống lại, và nhờ đó ăn năn hối cải mà sống tốt. Không có gì sai trong lý luận này. Moses và nhiều tiên tri khác có thể hù dọa người Do Thái về chuyện này chuyện nọ, nhưng đâu có đưa ra bằng chứng về sự thưởng phạt của Thiên Chúa. Talk is cheap mà. Có nhân chứng chẳng phải hay hơn sao. Ấy vậy nhưng Abraham vẫn từ chối, bảo rằng nếu không tin Moses thì hết thuốc cứu rồi. Abraham cho rằng lời dạy của tiên tri là đủ, bằng chứng hay nhân chứng không có giá trị bằng. Cách lý luận này của Abraham đâu khác gì câu nói “phúc cho ai không thấy mà tin” của Jesus. (Ngạc nhiên thay, người ta còn kể rằng Thiên chúa cha đã quyết định rằng, đám người tội lỗi kia  không nghe Moses thì ta sẽ cho con ta chết và để nó sống lại, ai tin vào nó thì sẽ được sống muôn đời, ai không tin thì sẽ như ông nhà giàu kia, bị tra tấn muôn đời. Vậy là rốt cuộc Chúa lại bảo thôi thì cứ cho người chết sống lại làm chứng cho rồi. Khó hiểu quá Chúa ơi, tầng tầng lớp lớp các ý tưởng trái ngược nhau, trong cùng một câu chuyện, trong cùng một nhân vật, khiến tôi không biết ý Chúa là thế nào nữa). 

Câu chuyện nặng tính hù dọa, không tính khoan dung này thật chẳng đáng để nhớ. Giá trị cứu rỗi của câu chuyện đã bị tính chất bố láo của giáo điều Thiên chúa giáo làm hỏng. Chúa lòng lành nếu có thật thì làm ơn bịt miệng những kẻ huyênh hoang mỗi tuần ở nhà thờ rao giảng tầm bậy cho cả ngàn con người, nhất là trẻ em ngây thơ, và ném những kẻ lếu láo đó xuống hỏa ngục cho trần gian được trong lành.

1 nhận xét: