Trang

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Blessed who believes but does not see

Ba Chuông, CN 27/4

Trong sự kiện phục sinh, không phải ai trong số những người gần gũi với Jesus đều chứng kiến chuyện này. Nói đúng ra là chẳng ai thấy ông ta sống dậy và ra khỏi mộ, mà chỉ nghe nói lại từ những người mà danh tính đều không rõ ràng, tự xưng là thiên thần. Thế mà khá nhiều người cũng tin. Thế rồi ông ta xuất hiện trở lại. Wow, thế thì tin quá đi chứ (ngày nay phải có bác sỹ pháp y khẳng định ông ta đã chết hẳn rồi thì chuyện ông ta sống lại mới có gì đó đáng nghiên cứu tiếp, còn lại nhiều khi là chết lâm sàng mà thôi).

Thomas, một trong các đệ tử không tin chuyện Jesus sống lại. Thế là Jesus lại xuất hiện và bảo Thomas sờ vào ông ta để tin rằng Jesus còn sống. Sau đó, Jesus nói một câu vớ vẩn nhất trên đời, mà nhà thờ lại lấy làm "ranh ngôn" để răn mọi người:

PHÚC CHO AI KHÔNG THẤY MÀ TIN

Thật lạ lùng, chúa sinh ra con người sinh ra có mắt để nhìn, có tai để nghe, có cái não để suy nghĩ, chắt lọc thông tin được mắt và tai chuyển về, vậy mà rồi chúa lại bảo chúng mày đừng có nghe, đừng có nhìn, đừng có suy nghĩ, cứ tin đi là đã phúc rồi. Phải chăng những ai không tin vì không thấy sẽ gặp họa, sẽ không được phúc? Tại sao chúa lại đòi hỏi con người phải có lòng tin mù quáng?

Nhiều chỗ trong kinh thánh, chúng ta thấy chúa rất coi thường trí tuệ con người. Đầu tiên chúa tạo ra con người không có trí khôn, rồi cũng ngăn cản con người có được trí khôn, rồi nguyền rủa con người khi họ có được trí khôn. Đó là chúa cha. Đến ông con thì lại dụ con người từ bỏ trí khôn, cứ tin đi rồi hưởng phúc. Lạ lùng thay cái đám cha con và thánh thần này. Họ là tai họa của con người chứ chả phải là hy vọng gì hết.

Thật ra, cái câu Phúc cho ai không thấy mà tin cũng buồn cười lắm, cho nên nhà thờ cũng phải ra sức thanh minh. Linh mục chủ tế cho rằng không phải cái gì ta cũng biết, cũng thấy. Đúng quá, nhưng ví dụ ổng đưa ra thì hết sức buồn cười là gió. Linh mục có vẻ không phân biệt được cái không thấy và cái không có thực. Cả hai thứ con người đều không cảm nhận được, nhưng một cái là do giới hạn về tri giác và kiến thức của con người, và một cái là chẳng thể nào mà cảm được dù tri giác và kiến thức có mở rộng tới đâu. Linh mục không phân biệt được, nên theo lý luận của ông ta thì cái ta không thấy cũng là có thực. Làm sao để biết được là có thực dù không cảm được? Do ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em, người thân, hàng xóm láng giềng, cha cố, thầy sáu, các loại giáo lý viên, v.v. bảo cho linh mục biết, mà nhận thức của bản thân những người ấy cũng là do ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em, người thân, hàng xóm láng giềng, cha cố, thầy sáu, các loại giáo lý viên, v.v. bảo cho họ biết. Cái chuỗi tưởng chừng vô tận này nó có nguồn gốc từ đất Israel cổ đại, nơi huyền thoại tôn giáo và các âm mưu chính trị đan xen lẫn nhau, tạo thành một mớ luận lý thần học quái đản nhưng chẳng có một chút bằng chứng thực tiễn nào.

Tôi chưa từng biết ông nội bà nội, nhưng tôi biết tôi có ông nội bà nội. Điều này hoàn toàn logic, và phù hợp thực tế tôi nhận biết. Tôi không thấy nguyên tử, nhưng các nhà khoa học với máy móc hiện đại đã có bằng chứng về nguyên tử, và thậm chí họ còn đang đi tìm hiểu những gì tạo thành nguyên tử nữa. Nhưng tôi chẳng thấy chúa đâu cả, và chẳng thấy chúa tồn tại để làm gì, chẳng thấy dấu vết nào của chúa trong vũ trụ, chẳng hiểu chúa tạo ra cái "công trình cứu chuộc" rối rắm phức tạp vô nghĩa kia làm gì.

Tất nhiên hầu hết những người trong nhà thờ sẽ phản đối quyết liệt. Nhưng họ có cái gì để phản bác chứ?

Sau khi đã lý luận về tại sao nên tin những gì không cảm thấy, và gán cho những gì không cảm thấy tính chất "có thật", linh mục quay sang trách móc con người không công bằng với chúa vì chỉ cảm thấy những gì bất công mà không chịu thừa nhận những gì tốt đẹp mà chúa đã làm. Rồi ổng đưa ra cái ví dụ (mà mình nghĩ là phản ví dụ thì đúng hơn) khi động đất gây ra sóng thần ở Indonesia vào năm 2004 giết chết khoảng 200 ngàn người, nhiều người đã đánh mất lòng tin vào chúa. Linh mục kể chuyện một người mẹ lo lắng vì con gái mình tuyên bố sẽ không tin vào chúa nữa sau sự kiện đó. Linh mục không kể câu chuyện kết thúc ra sao. Mình thì tự hỏi tại sao bà mẹ kia và cả ông linh mục không từ bỏ chúa luôn đi cho rồi. Giáo lý của đạo luôn cho chúa là đấng quan phòng, là nơi an ủi, chở che; chúa biết hết mọi sự, kiểm soát mọi thứ, đến con chim trời muốn rơi xuống đất còn phải đợi ý chúa. Thế thì 200 ngàn người chết có phải do ý chúa không? Chắc là không, chúa đâu có ác thế. Nhưng vậy chúa làm gì mà không ngăn cản? Chúa bận việc cách mấy thì có đáng gì bởi chúa toàn năng mà, vậy nhưng ổng cũng không ngăn cản sự kiện đó xảy ra. Vậy thì tại sao? Một số kẻ buôn thần bán thánh (của không chỉ Thiên chúa giáo) vội kết án vu vơ, rằng những người chết kia hẳn là có tội hoặc dân mấy nước bị thảm họa đã không tuân theo ý chúa, ý thần gì đó nên đã để chúa hay thánh thần giáng họa xuống. Thật là hết sức tàn nhẫn khi nhận xét như vậy. Tựu chung lại thì cách duy nhất để chúa không phải chịu trách nhiệm khi xảy ra những sự kiện thảm họa là ta phải xác định ngay từ đầu rằng chúa không hề tồn tại, chứ đừng lý luận vòng vo kẻo bị mất trí. 

Quay lại cái lý sự của linh mục, có lẽ khi một người thân của ta chết, ta nên tạ ơn chúa vì đã không lấy đi 2 người. Khi dịch bệnh xảy ra giết chết vài ngàn người, thì ta nên cảm ơn chúa là số người chết chưa đến hàng triệu. Khi thảm họa sóng thần xảy ra, ta nên cảm ơn chúa vì trái đất vẫn còn mấy tỷ người, và nếu ta không phải là những người bị chết, bị thương, hay người thân bạn bè của họ thì ta vẫn sống tốt và đó là lý do để cảm ơn chúa. Nói chung con người có thể cảm ơn chúa mãi mãi cho đến khi chết sạch thì mới thôi. Lúc đó có sáng mắt ra thì đã muộn.

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Biến cố phục sinh

Mình để ý hình như cứ đến lễ phục sinh là nhà thờ đem mấy bài sau ra đọc: chuyện Abraham lập mưu giết con là Isaac để tỏ ra là kẻ tuân phục ý chúa, chuyện chúa giết hết những con đầu lòng của người Ai Cập (kể cả súc vật nuôi trong nhà của họ) và cứu dân Israel khỏi đất Ai Cập. Đây là những chuyện quái đản nhất mà người Do Thái cổ đại nghĩ ra, thế mà từ đó đến nay vẫn luôn được đọc cho giáo dân nghe. Mình nhìn trong giáo đường, hàng trăm, hàng ngàn người ngồi nghe với thái độ thành kính thấy mà thương. Chẳng lẽ chẳng ai thấy mấy chuyện đó bịnh hoạn đến thế nào? Họ bị tẩy não hết rồi chăng?

Phải chăng nhà thờ lấy những chuyện này ra để tạo một định hướng cho giáo dân cho việc kỷ niệm ngày phục sinh, nếu họ tin được những chuyện như vậy, thì chuyện Jesus hy sinh mạng sống để chuộc tội cho những kẻ mà chính ông ta và bố đẻ ông ta kết tội, rồi ông ta lại được cứu cho sống lại, có gì khó mà không tin được. Thế nhưng công trình cứu chuộc phức tạp và rối rắm của cha con nhà chúa có vẻ chẳng ăn thua. Từ đó đến nay loài người vẫn phạm tội, mức độ còn ghê gớm hơn xưa. Người ta giết hại lẫn nhau, và làm hại đến môi trường trái đất này, với mức độ kinh khủng. Người ta vẫn sống giả dối đấy thôi. Những người có đạo cũng phạm tội. Chắc hẳn tổng thống Mỹ ra lệnh cho bỏ bom nguyên tử xuống Nhật cũng là người có đạo. Nhiều đời tổng thống Mỹ đã qua, gần như ông nào cũng phải kéo quân đi đánh nước khác, và các ông ấy không ông nào không đặt tay lên kinh thánh mà tuyên thệ khi nhậm chức. Vậy Jesus chết đi sống lại để được gì?

Hóa ra chuyện Jesus chết đi sống lại mới là nửa câu chuyện. Chúng ta không thể tự dưng hưởng cái ân phúc trời ơi đó được. Chúng ta được bảo rằng phải tin Jesus đã chết và sống lại, phải tin Jesus là con chúa, phải tin cái chết của ông ta đã cứu ta khỏi những tội lỗi mà ta bị ông ta và bố ông ta khép tội, thì ta mới được cứu. Được cứu là như thế nào? là khi chết thì sẽ không bị rơi xuống địa ngục, mà sẽ có cơ hội được lên thiên đàng (nói có cơ hội, vì còn phải qua một bước xét xử, thử thách, cải tạo tại luyện ngục, rồi nếu qua được cái lò luyện đó mới được lên thiên đàng). Và lên thiên đàng để làm gì? Để nhìn thấy mặt kẻ đã buộc tội ta, cũng là kẻ đã bày kế hoạch để con ổng bị giết để cứu cho ta khỏi những tội đó, rồi lại nhọc công cứu con ổng sống lại. Quá sức phức tạp là cái đạo này. Tại sao chúa không có cái gì đơn giản dễ hiểu và nhẹ nhàng hơn? Vả chăng, nếu Jesus chết để cứu ta, thì Jesus sống lại có phải là công cốc không?

Lý do gì mà nhà thờ lúc nào cũng đặt nặng chuyện lòng tin. Là vì giáo lý của họ chẳng có một bằng chứng nào cả, cũng chẳng có logic gì hết. Bằng chứng không, lý lẽ không, vậy lấy gì để tin. Đành ép buộc bằng mối ràng buộc gia đình, cộng đồng, bằng hô hào chính trị, hô hào tự do, bằng giở giọng cao đạo, bằng nhồi sọ con trẻ, bằng bạo lực và sự to mồm của đám đông.

Tại sao chúa là đấng sáng tạo ra loài người mà chỉ có mỗi dân Do Thái là có ghi chép về ổng? Tại sao chúa sáng tạo ra loài người mà chỉ nhận mỗi dân Do Thái làm dân riêng? Tại sao chúa không đơn giản hiện diện cho mọi dân đều biết? Tại sao chúa lại để cho các dân tộc thờ cúng những thần khác? Những thần đó ở đâu ra? Tại sao chúa lại lệnh cho người ta dẹp bỏ các thần khác mà chúa không tự làm điều đó? Trong cuộc đấu tranh của chúa cùng đám thần linh kia, tại sao con người lúc nào cũng phải đánh nhau mà các vị thần không đánh nhau? Nếu như đúng như chúa nói rằng chỉ có mình chúa là chúa, còn lại các thần khác chỉ là hư ảo, là tưởng tượng của con người, thì có gì chứng minh chúa là thật mà không phải là hư ảo, là tưởng tượng của con người? Nhà thờ nếu có chúa đứng đằng sau thì hãy chứng minh thử coi.


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Đạo buồn

CN ngày 6/4, Đa Minh

Hôm nay linh mục có bài phát biểu có ý tứ khá là lạ: ông Jesus chẳng bao giờ cười. ổng lúc nào cũng chau mày ủ dột. Quá đúng. Tất nhiên là linh mục có ý nói Jesus phải hy sinh vì tội lỗi con người này nọ, cái này đúng sai ra sao thì còn phải tranh cãi. Tự dưng mình lại suy nghĩ. Đúng là đạo Chúa sao mà cực quá. Con người khi sinh ra đã không được Chúa trời cho sự khôn ngoan, mà không có cái đó thì khác gì con vật. Nhờ con rắn chỉ bảo, mà con người đã được khôn ngoan. Ấy vậy mà lại bị Chúa nguyền rủa, đày xuống đất, bắt lao động vất vả để có cái ăn và ban cho cái án tử hình bâng quơ (các bạn nghĩ xem các loài sinh vật khác có con nào sống mãi không mà đòi con người cũng có thể sống muôn đời nếu không phạm tội?). Khi con người đông đúc lên thì Chúa ban cho họ đủ thứ tiếng, không phải để tạo ra sự đa dạng văn hóa đâu, mà là để chia rẽ con người (ổng sợ họ đoàn kết lại, lớn mạnh lên, thì sẽ xây tháp cao để lên trời đòi chia bất động sản thiên đường, LOL). Rồi ổng chế ra cái khái niệm tội lỗi, rồi bắt con ổng (mà cũng chính là bản thân ổng) chịu chết để chuộc tội cho con người, nhưng với điều kiện là họ phải tin toàn bộ câu chuyện này, thì họ mới được cứu cơ. Khổ như vậy nên Jesus cũng không cười nổi, mà giáo dân cũng phát mệt.

Mà không những Jesus không cười bao giờ, mà cả đám người liên quan cũng thế: từ ông Joseph, bà Maria, cho đến đám đệ tử dốt nát và chết nhát. Bây giờ thỉnh thoảng lại nghe nơi này nơi kia có tượng bà Maria khóc, có khi khóc ra máu. Cả thế gian này nằm trong tay các vị, thì sao các vị không từ bi hỷ xả, cười lên một tiếng, mà khóc lóc làm gì cho giáo dân thêm cuồng tín và sầu khổ, nhao nhao lên rằng bả hiện ra này nọ, rồi biến chỗ đó thành nơi hành hương lấy tiền thiên hạ.

Như thế này có phải vui vẻ hơn không?

Thánh địa La Vang và Chùa Linh Ứng

Chuyến đi miền Trung với 2 địa điểm La Vang và Sơn Trà khiến mình không khỏi so sánh 2 đạo Chúa và Phật. Đạo Chúa có Jesus là sáng lập, còn đạo Phật là Thích Ca, vậy nhưng cả 2 đạo đều phát sinh thêm 2 vị nữ thánh là Maria và Quan Âm, và các tín hữu thì hay đến xin xỏ với các nữ thánh hơn là với người sáng lập đạo. Có ai giải thích được hiện tượng này không?

Lại thấy các biển đồng, biển đá, biển nhựa các loại khắc tên tuổi các vị đã cúng dường cho thánh địa lẫn chùa. Bên La Vang còn có biển đồng của gia đình chủ nhà hàng Phương Đông (chỗ này mình làm đám cưới) hình như là đã bỏ tiền tỷ ra tu sửa. Mình chợt nghĩ tại sao các đại gia không bỏ tiền vào những nơi như trường học, bệnh viện, giúp chấn hưng khoa học giáo dục và chăm sóc sức khỏe. Vào trường học hay bệnh viện ít thấy những biển báo như vậy. Phải chăng là do trường học bệnh viện không chủ trương cho gắn biển, hay vì thực tế là chẳng có nhiều đại gia bỏ tiền vào những chốn ấy? Mình chợt nghĩ ngày nào số lượng biển đồng cúng dường cho trường học, bệnh viện nhiều lên, còn những nơi tâm linh ít đi, thì chắc chắn Việt Nam sẽ phát triển lắm thay.

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Xưng tội



Đã mấy tuần không có gì cập nhật cho blog, nhưng lạy Chúa, ngài đừng nghĩ con không giữ lời răn "đến nhà thờ ngày CN". Con vẫn đến, và vẫn nghe mấy lời Chúa nói, chỉ có điều tự dưng mất hứng không viết được nữa. Nói thiệt chứ mấy ông linh mục của Chúa nói đi nói lại có nhiêu đó thì lấy đâu ra cảm hứng???

Tuần qua, nhà thờ Ba Chuông tổ chức nghi thức xưng tội, để con chiên được sạch sẽ về tâm hồn trong khi kỷ niệm ngày Jesus được cho là sống lại. Hai lần trước xưng cái tội bố láo nhất là "vô thần", thì một lần được linh mục bảo "thôi cứ về đọc kinh thánh, tiếp xúc với Chúa nhiều vào rồi có ngày sẽ ngấm", lần sau thì bị linh mục mắng luôn "anh không tin thì thôi, tôi chẳng giúp gì được anh cả". Hehe. Lần này, linh mục có vẻ khôn phết, đoán được mình chắc đọc sách lung tung, nên bảo "thôi, đừng đọc sách này nọ gì, cứ kiếm một chỗ nào đó yên tĩnh, ngồi 15 phút mà chiêm nghiệm về cuộc đời, xem có phải là Chúa vẫn hiện diện đấy không". Lại còn nói "niềm tin này là ơn gọi, là ân sủng, chứ không phải ai cũng được đâu, nên sách vở là vô nghĩa". Đại khái là như vậy. Thôi chào cha, con về nhé.

Hóa ra đọc sách hay không đọc sách để đến với Chúa thì các linh mục vẫn chưa thống nhất được. Hai nữa là chuyện Chúa buộc tội loài người thì chẳng tha cho ai, dù hồi nguyên thủy chỉ có mỗi Adam và Eva phạm tội, mà con cháu đời đời kiếp kiếp cũng bị ghép tội. Thế nhưng khi ban ân sủng tức trao niềm tin thì Chúa chẳng cho hết thảy, mà tùy ý ngài.

Thôi thì cũng không thể trách một đấng mà sự hiện hữu là không thể biết, không thể thấy, không thể hiểu được. Có trách là trách mấy ông linh mục hay ăn nói chuyện nọ xọ chuyện kia, dùng ngôn từ hoa mỹ mà che dấu đi cái sự vô lý, để nô dịch tư duy của con người, kể cả ngay bản thân họ.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Nhà thờ mừng ngày 8 tháng 3 bằng gì?

CN 9/3, nhà thờ 3 chuông

Mở đầu buổi lễ là các em thiếu nhi với bài "Tình mẹ", một bài hát dạng easy listening với lời hát rất ngô nghê về một đứa con được nuông chiều, hát ong ỏng về người mẹ sớm hôm vất vả. Thật quái đản hết sức vì nếu đứa con này mà biết nghĩ đến mẹ thì phải thay đổi, phải tỏ ra biết ơn và làm những điều tốt cho mẹ vui, còn đàng này thì chả làm gì khác hơn là hát về cái xấu của mình. Bà mẹ kia cũng có vẻ chỉ biết nuôi con theo kiểu cũ, nuông chiều, hy sinh, để con nó trở nên bất hiếu. Bạn đọc lại thử xem có đúng thế không:
"Khẽ ngắt nụ hồng, cài lên mái tóc xanh mẹ yêu;
Tóc rối một đời, vì năm tháng chở che đời con;
Khi thơ ấu con nào đâu có biết;
Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi buồn phiền;
Dù bao gió mưa, tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm.
Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về;
Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê;
Để con khôn lớn lên dang rộng đôi vai;
Rồi đưa chân bước đi theo từng đêm vui;
Mẹ vẫn thứ tha dù cho con mang bao nhiêu lầm lỗi;
Mẹ đã có phút giấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười;
Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say;
Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai
Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay;
Trên mỗi bước đi xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời."

Tiếp theo là bài đọc trong Sách sáng thế, chuyện Adam và Eva ăn trái của cây khôn ngoan. Thầm nghĩ loài người phải cảm ơn con rắn, nếu không thì làm gì có được như ngày hôm nay. Chúa trời tạo ra con người chỉ có thể xác bằng đất sét và linh hồn (là hơi thở của ông ta), nhưng con người khác con vật ở trí khôn, mà cái này thì nhờ con rắn mới có. Cũng nhờ thế mà ta biết Chúa tạo ra con người nhưng không cho họ mặc đồ. Cái thứ cha mẹ kiểu gì kỳ cục. Câu chuyện sáng thế của người Do Thái khá buồn cười, nhưng càng buồn cười và vô lý hơn khi nó được kể lại vào dịp 8/3. Chẳng phải vì chuyện này mà người ta vẫn vin vào để chê bai phụ nữ, nói phụ nữ đầu độc, dụ dỗ đàn ông. Kinh thánh còn có câu nói ai sinh ra từ đàn bà thì không sạch sẽ gì đó. Quá nhảm. Tội nghiệp cho giới nữ bị nhồi sọ thản nhiên mà không hay biết, nghe phúc âm mà hết sức hoan hỷ.

Thật kỳ lạ làm sao. Nhà thờ có nhiều trò oái oăm để chơi khăm trí tuệ con người. Ngày đầu năm làm lễ thánh hóa công ăn việc làm gì đó cũng đọc sáng thế ký, rồi bảo lao động của con người là vinh quang, là phụ giúp Chúa tạo dựng thế giới, trong khi đó theo sách vở thì lao động là hình phạt của Chúa (bên cạnh cái chết) do không nghe lời ông ta. Nay ngày 8/3 cũng đọc sáng thế ký, bảo là vinh danh phụ nữ, trong khi toàn trì chiết bà tổ Eva đã dụ ông tổ Adam làm điều trái đạo. Chúa mà nghe mấy cha giảng thì chắc cũng lắc đầu.

Bài đọc tiếp theo hình như là lời của Paul lảm nhảm về chuyện chỉ vì một người (Adam hay Eva nhỉ) phạm tội mà cả loài người bị kết tội (chết cười, đến cả đứa trẻ mới sinh ra cũng bị tội luôn), nhưng cũng nhờ một người (Jesus) chịu hy sinh để chuộc tội mà cả nhân loại được cứu chuộc (chết cười lần nữa, vì nếu không tin ông ta đã hy sinh thì coi như công cốc). Nhưng qua những lời lảm nhảm này, Paul nói là cái xấu, tội lỗi, dường như là một cái gì đó bên ngoài xâm nhập vào thế giới con người. Vậy ngay từ ban đầu cái xấu do ai tạo ra? chẳng phải là Chúa trời sao? Sáng thế ký còn nói con rắn là con vật giảo quyệt nhất trong các sinh vật do Chúa tạo ra. Chính ông ta tạo ra chứ ai nữa. 

Bài cuối là do linh mục chủ tế đọc, chỉ là chuyện Jesus bị chúa Thánh thần đưa đến gặp quỷ để chịu cám dỗ. Lễ này là lễ thiếu nhi nên ông linh mục lên giọng cứ như thuyết minh bóng đá "Jesus thắng quỷ 1-0, rồi 2-0, rồi 3-0", các em hào hứng vỗ tay ầm ầm. Bố mẹ ông bà ở ngoài nghe cũng hoan hỷ. Chẳng ai hỏi nhau "sao chuyện Jesus bị chúa đem đến cho quỷ cám dỗ nghe như có mùi gì không ổn. Chẳng lẽ chúa và quỷ lại đi hợp tác với nhau như thế này? Chúa là đấng toàn trí mà không biết con mình ra sao, phải đem nó cho quỷ thử lòng? Còn điều gì mờ ám nữa mà nhà thờ còn giấu chúng ta?" 



Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Chủ đề là gì?

CN 02/03/2014  - Ba Chuông

Có một xu hướng không thể chối cãi là các linh mục rất khoái đọc Chicken Soup, và đem vào nhà thờ đọc cho giáo dân nghe. Chuyện này mình cũng đã nói rồi. Không chỉ phổ biến trong các lễ thiếu nhi, mà còn trong các lễ khác. Chicken soup là loại sách dễ hiểu, dễ tiêu, đầy những tư tưởng luân lý đạo đức cao cả tuyệt vời, với những con người với suy nghĩ và hành động như các vị thánh. Tại sao lại có xu hướng này? Phải chăng các vị thánh như Moses (bạo lực, mị dân), hay Abraham (cuồng tín, lừa đảo) thì quá khó hiểu đối với giáo dân? Phải chăng những hành động giết người, lừa đảo, hèn hạ, thì quá khó để giải thích cho một tôn giáo lúc nào cũng tỏ ra cao đạo. Lấy Chicken soup đem vào nhà thờ đọc, thay vì chỉ đọc kinh thánh, thật là một lối cân bằng thiện - ác, và một cách ru ngủ ranh ma.

Bài phúc âm là kể lại chuyện Jesus giảng giải cho các đồ đệ phải lấy nước trời làm trọng, đừng coi trọng thế gian này. Ông ta lấy một cái ví dụ trời ơi đất hỡi là hai con chim sẻ bán được mấy hào mà còn được chúa chăm sóc thì con người sợ gì đói rét. Okay, quá coi trọng vật chất thì tất nhiên là không tốt tý nào, nhưng nghe lời ông ta thì đúng là "bán lúa giống", vì chúa chả có chăm sóc gì con người hết, ai cũng phải làm mà ăn cả.

Tạm quên chuyện chim sẻ này nọ đi đã. Linh mục quay sang kể một chuyện Chicken soup, trong đó 2 người bệnh trong nhà thương, một người mù, một người què. người mù tả cho người què nghe về cuộc sống tươi đẹp đang diễn ra trong công viên cạnh nhà thương, qua đó làm cho người bị què kia cảm thấy hy vọng. Ta lại tạm quên đi cái vô lý trong câu chuyện này, vì linh mục quay sang nói chuyện sống trong đời phải thấy mình may mắn vì chúa đã tạo dựng ra trái đất thật tươi đẹp, rồi lại nhảy sang nói chuyện mọi người phải kính sợ chúa, rồi lại nhảy sang nói mấy cặp vợ chồng đang làm phép cưới phải yêu nhau, phải thế này thế nọ, rồi lại quay về chuyện chúa lo cho con người như lo cho chim sẻ. Trời đất, một đống những ý tưởng chả ăn nhập gì với nhau nhưng cứ đổ ào ào từ mồm ông ta ra như nước chảy. Thật kinh ngạc, thật kinh hoàng! Rốt cuộc thì ông ta định nói cái gì? Ông ta học đâu cái lối ăn nói chuyện nọ xọ chuyện kia mà trôi chảy như vậy? Biết bao con người ở đây, ngồi nghe và gật gù, nhưng mình có thể đảm bảo chẳng ai hiểu rõ ông linh mục này muốn nói cái gì hay chỉ nói để mà nói mà thôi. Dù sao đi nữa, thì năm này qua năm khác, hết ông này đến ông khác, thì cái kiểu nói lung tung như vậy đã trở thành quá bình thường.

Nói gì thì nói, mình cũng thấy thông cảm và tội cho mấy ông linh mục. Bạn cứ tưởng tượng năm này qua năm khác mà nhai đi nhai lại những câu chuyện cũ rích, những câu nói cũ rích thì bạn có chán không? Đến mùa giải tội mới khổ, ngồi đó tiếp cả mấy trăm mạng một ngày, đứa nào cũng đến nói một vài câu y chang đứa trước, ổng cũng phải lặp đi lặp lại những lời "chúa tha tội cho con, bây giờ con ra đằng kia đọc mấy chục kinh kính mừng, mấy chục kinh lạy cha", rồi giáo dân dạ vâng, rồi chạy ra đằng xa đọc mấy chục bài kinh. Nói thật là nghe linh mục giải tội thấy rất là tội cho mấy ổng. Thật không hiểu tại sao mọi người lại phải nói đi nói lại những đoạn vấn đáp đó, và lặp đi lặp lại những bài kinh đó? Chúa có cần không?