Có một xu hướng không thể chối cãi là các linh mục rất khoái đọc Chicken Soup, và đem vào nhà thờ đọc cho giáo dân nghe. Chuyện này mình cũng đã nói rồi. Không chỉ phổ biến trong các lễ thiếu nhi, mà còn trong các lễ khác. Chicken soup là loại sách dễ hiểu, dễ tiêu, đầy những tư tưởng luân lý đạo đức cao cả tuyệt vời, với những con người với suy nghĩ và hành động như các vị thánh. Tại sao lại có xu hướng này? Phải chăng các vị thánh như Moses (bạo lực, mị dân), hay Abraham (cuồng tín, lừa đảo) thì quá khó hiểu đối với giáo dân? Phải chăng những hành động giết người, lừa đảo, hèn hạ, thì quá khó để giải thích cho một tôn giáo lúc nào cũng tỏ ra cao đạo. Lấy Chicken soup đem vào nhà thờ đọc, thay vì chỉ đọc kinh thánh, thật là một lối cân bằng thiện - ác, và một cách ru ngủ ranh ma.
Bài phúc âm là kể lại chuyện Jesus giảng giải cho các đồ đệ phải lấy nước trời làm trọng, đừng coi trọng thế gian này. Ông ta lấy một cái ví dụ trời ơi đất hỡi là hai con chim sẻ bán được mấy hào mà còn được chúa chăm sóc thì con người sợ gì đói rét. Okay, quá coi trọng vật chất thì tất nhiên là không tốt tý nào, nhưng nghe lời ông ta thì đúng là "bán lúa giống", vì chúa chả có chăm sóc gì con người hết, ai cũng phải làm mà ăn cả.
Tạm quên chuyện chim sẻ này nọ đi đã. Linh mục quay sang kể một chuyện Chicken soup, trong đó 2 người bệnh trong nhà thương, một người mù, một người què. người mù tả cho người què nghe về cuộc sống tươi đẹp đang diễn ra trong công viên cạnh nhà thương, qua đó làm cho người bị què kia cảm thấy hy vọng. Ta lại tạm quên đi cái vô lý trong câu chuyện này, vì linh mục quay sang nói chuyện sống trong đời phải thấy mình may mắn vì chúa đã tạo dựng ra trái đất thật tươi đẹp, rồi lại nhảy sang nói chuyện mọi người phải kính sợ chúa, rồi lại nhảy sang nói mấy cặp vợ chồng đang làm phép cưới phải yêu nhau, phải thế này thế nọ, rồi lại quay về chuyện chúa lo cho con người như lo cho chim sẻ. Trời đất, một đống những ý tưởng chả ăn nhập gì với nhau nhưng cứ đổ ào ào từ mồm ông ta ra như nước chảy. Thật kinh ngạc, thật kinh hoàng! Rốt cuộc thì ông ta định nói cái gì? Ông ta học đâu cái lối ăn nói chuyện nọ xọ chuyện kia mà trôi chảy như vậy? Biết bao con người ở đây, ngồi nghe và gật gù, nhưng mình có thể đảm bảo chẳng ai hiểu rõ ông linh mục này muốn nói cái gì hay chỉ nói để mà nói mà thôi. Dù sao đi nữa, thì năm này qua năm khác, hết ông này đến ông khác, thì cái kiểu nói lung tung như vậy đã trở thành quá bình thường.
Nói gì thì nói, mình cũng thấy thông cảm và tội cho mấy ông linh mục. Bạn cứ tưởng tượng năm này qua năm khác mà nhai đi nhai lại những câu chuyện cũ rích, những câu nói cũ rích thì bạn có chán không? Đến mùa giải tội mới khổ, ngồi đó tiếp cả mấy trăm mạng một ngày, đứa nào cũng đến nói một vài câu y chang đứa trước, ổng cũng phải lặp đi lặp lại những lời "chúa tha tội cho con, bây giờ con ra đằng kia đọc mấy chục kinh kính mừng, mấy chục kinh lạy cha", rồi giáo dân dạ vâng, rồi chạy ra đằng xa đọc mấy chục bài kinh. Nói thật là nghe linh mục giải tội thấy rất là tội cho mấy ổng. Thật không hiểu tại sao mọi người lại phải nói đi nói lại những đoạn vấn đáp đó, và lặp đi lặp lại những bài kinh đó? Chúa có cần không?
nói nhiều để nhớ mà
Trả lờiXóa