Trang

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

NOEL 2013

Noel năm nay ở Tân Sa Châu không có gì lạ, ngoài ông thầy sáu nói chuyện khoa học, hỏi mấy em nhỏ về số lượng nhiễm sắc thể của con người. Thầy còn phán rằng phôi thai con người cũng là người, nên chúng ta phải phản đối mọi hình thức hủy hoại thai nhi. Đồng ý với thầy sáu, nhưng thầy chưa nói đến chuyện thai nhi bị dị tật bẩm sinh nan y thì thế nào. Dù sao thì ở điểm này có lẽ còn một chuyện mà ý niệm của giáo hội còn chưa rõ: thai nhi có linh hồn hay chưa? khi mẹ bé đẻ bé ra thì ngay lúc đó Chúa trời thổi vào mặt nó một cái cho nó có linh hồn? nếu thế thì thai nhi chưa có linh hồn, nên có thể gọi là người không? Hay Chúa đợi lúc bố mẹ chúng làm chuyện "ấy" thì rình lúc người ta lên "đỉnh" mà thổi linh hồn vào? trường hợp đó thì thầy sáu nói đúng. So, you'd better watch out that God is watching you making love!

Quay sang chuyện khác. Có người cho rằng giáo dân có cái hay, đó là sống quy củ, có tính cộng đồng. Spot on! Khi họ đến nhà thờ dự lễ, cái cảm giác thuộc về một cộng đồng sẽ đưa đến cảm giác an toàn, cảm thấy mạnh mẽ hơn khi thuộc về một cộng đồng lớn hơn bản thân mình. Từ bỏ đức tin là từ bỏ cộng đồng, từ bỏ sức mạnh vay mượn, điều này chỉ ít người dũng cảm làm được.

Vậy thì xã hội không giáo hội có cái gì để có thể thế chỗ giáo hội được không? Có một vài mô hình, kiểu như quân đội. Nhiều người nhận xét môi trường quân đội khiến con em họ trưởng thành, kỷ luật, quy củ hơn. Đó là một môi trường lớn. Còn nhiều những môi trường khác nhỏ hơn như những hội, đoàn, nhưng về mức độ nghiêm khắc và kỷ luật thì không sánh bằng. Thế mới biết kỷ luật cũng thật quan trọng đối với sự phát triển và cách sống của con người. Thế nhưng, mình tin rằng không gì sánh bằng con người tự nhận thức được bản thân, được chân lý khoa học, tránh niềm tin vào những điều không có thật để bị những kẻ xấu dẫn dụ. Còn kỷ luật trong một môi trường độc tài niềm tin thì mãi mãi không bao giờ giải phóng và làm con người mạnh mẽ lên, vì nếu có chỉ là ảo tưởng mà thôi.




Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Cháo gà cho con nít

Chủ nhật, ngày 15/12, Ba Chuông

Nói thật là không nhớ linh mục đọc phúc âm gì. Hình như là chuyện John Baptist mặc kiểu tiền sử, ăn kiểu thiền sư, được Jesus khen là ông này công chính lắm đó, chưa có ai bằng ổng, thế nhưng kẻ hèn kém nhất trong nước trời cũng còn hơn ổng. Có ai trong giáo dân ngồi nghe hiểu thế là gì không? là John Baptist không có chân trong nước trời. Tiêu chuẩn của nước trời cao như vậy đó, liệu cả tỷ tín đồ có hy vọng gì không? Câu trả lời chắc là không rồi. Jesus chỉ cho thằng ăn trộm chết cùng lúc cùng nơi với Jesus được lên thiên đàng thôi.


Mỗi buổi lễ, linh mục sẽ đọc một bài phúc âm rồi giảng giải về kinh thánh, về áp dụng trong cuộc sống, v.v. Hôm nay, sau bài phúc âm về John Baptist, linh mục lại kể tiếp một câu chuyện đọc trong nhan nhản những sách "chicken soup for the soul", chuyện một chú bé vào cửa hàng bán chó cưng, xin mua một con chó què, chủ tiệp thương tình bảo đành rằng con chó què thì rẻ tiền, nhưng què rồi thì làm sao chơi với con được, chú bé liền kéo ống quần lên, hóa ra chú cũng bị tật ở chân. Câu chuyện này khá dễ thương, đọc qua thì rất xúc động. Vậy nó có ý nghĩa gì với chúng ta? Tôi cũng đang tự hỏi vì một số ẩn ý có vẻ chưa rõ. Liệu chú bé có để ý đến con chó nếu chú không bị tật ở chân không? Chú bé với cái chân bị tật và con chó cũng bị tật ở chân chơi với nhau thì sẽ gây xúc động, thương cảm hơn là chú bé chơi với con chó bình thường chăng? Chú bé thích một con chó cũng bị tật như mình để cảm giác đỡ cô đơn hơn chăng? Nghĩ sao thì tùy, nhưng cái mình nhận ra là hình như chả có quan hệ gì giữa ông John Baptist và món cháo gà này cả. Không lẽ phúc âm không có nhiều giá trị "inspirational" nên linh mục cũng chả biết giảng giải gì, mà phải mượn "cháo gà" cho giáo dân ăn? Mấy món "cháo gà cho linh hồn" đọc thì rất xúc động, nhưng nhiều chuyện có vẻ kịch quá, đẹp quá, đúng kiểu "ở hiền gặp lành" sao sao đó. Mà các linh mục cũng lười ghê, giảng phúc âm là nghề kiếm cơm của mấy ổng mà không làm, lại đi mua sách "chicken soup" về ngâm cứu rồi làm giáo án. Hay họ cũng thấy cháo gà dễ nuốt hơn lời Chúa?

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Nhân chi sơ, tính bản thiện

Chủ nhật, ngày 8/12/2013, nhà thờ 3 chuông

Chủ tế bắt đầu bằng cách nói đến Nelson Mandela, khi Nam Phi đang chuẩn bị lễ tang cho ông. Nelson Mandela có nói thế này "người ta qua học hỏi mà biết ghét nhau, thì cũng có thể qua học hỏi mà biết yêu thương nhau". Quá đúng. Rồi chủ tế bắt đầu lảm nhảm nghe rất thê lương. Thấy ông này còn trẻ mà điệu gớm, nếu mình phải tranh cãi với ổng chắc xin đầu hàng luôn vì nghe ổng nói như ca cải lương. Quá buồn khi nghe ổng nói ai sinh ra cũng có tính thiện. Sao ổng không nói luôn là ai sinh ra cũng có máu chống lại Chúa nên nhà thờ yêu cầu giáo dân đem trẻ sơ sinh đến để tra xứ gội đầu.

Bài giảng hôm đó là trích sách Isaiah về thế giới tương lai khi Chúa đã ngự đến, nơi cừu ăn chung với sói, sư tử ăn như bò. Thế giới hoang đường, giấc mơ viển vông. Sự thật là thế giới này được tạo ra với các sinh vật ăn lẫn nhau, con người thì đánh lẫn nhau, nhưng các sinh vật cũng vẫn sống chung với nhau và con người cũng vẫn hợp tác với nhau. Sói mà ăn chung với cừu thì là gì? Sói ăn cỏ hay cừu ăn thịt đây? Nhưng dù sao thì cũng không nên bắt bẻ kinh thánh quá đáng, vì lời của Isaiah chỉ là giấc mơ về thế giới hòa bình mà thôi. Đáng tiếc là nếu con người không tự đối thoại, hợp tác, tôn trọng nhau, mà đợi Chúa đến để Chúa giải quyết thì giấc mơ đó chả bao giờ là hiện thực. Tại sao con người có tính thiện, có khả năng nhìn nhận vấn đề và đề ra cách giải quyết nó mà lại không làm được, cứ phải chờ Chúa để làm gì?

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

How to understand Israel in 60 days or less



Sarah Glidden bằng tuổi mình, và thật đáng ngưỡng mộ. Cô có tài vẽ, cô vẽ truyện tranh kể lại những điều có thật, chứ không phải truyện kiểu thám tử Conan hay Doraemon. Truyện "Làm sao để hiểu Israel trong chưa đầy 60 ngày" thật cuốn hút. Sarah Glidden tham gia một chuyến đi, có thể nói là đi hành hương về quê cha đất tổ là Israel, nhưng cô ở Mỹ và có bạn trai là một anh Pakistan nên cô có nhiều hướng tiếp cận thông tin, không bị tình cảm dân tộc làm mù quáng và cô có cảm tình nhiều đối với người Arab, vì vậy chuyến đi thật sự là một trải nghiệm lạ lùng, khi cô được giải thích về cách nhìn của người Israel, về lịch sử khu vực, v.v.

Sarah đã ghi lại hết sức chân thành về chuyến đi, nhiều vấn đề chỉ được nêu lên một cách sơ khởi, nhưng với rất nhiều câu hỏi, gợi ra nhiều hướng trả lời khác nhau. Thật tuyệt vời khi con người có tinh thần cởi mở với những cái mới, cái khác (open mind), và cũng đồng thời có cái nhìn sắc sảo, đánh giá chính xác sự vật hiện tượng (critical thinking). Hy vọng mình cũng sẽ cải thiện được bản thân theo hướng đó.

Thích nhất đoạn gần cuối, khi Sarah và Melissa đến dự buổi nói chuyện của một rabbi. Một số ý tưởng hết sức phóng khoáng, nhân văn trong bài giảng của vị rabbi thật đáng suy ngẫm.

http://www.amazon.com/How-Understand-Israel-Days-Less/dp/140122234X 


Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Các con hãy tỉnh thức

Chủ nhật, ngày 1 tháng 12.
Tuần trước là một ngày chán chết, và tâm trạng không vui nên đi lễ xong quên tiệt linh mục giảng cái gì. Thật sự không đọng một tý gì trong đầu, mà dạo này đúng là đầu óc có vấn đề, đi hay nhầm đường, chỗ cần quẹo thì không quẹo, chỗ cần đi thẳng thì quẹo.
Tuần này, linh mục nhà thờ Ba chuông giảng cho các em bé về chuyện Jesus nói mọi người phải coi chừng ông ta trở lại, vì ông ta sẽ quay lại bất thình lình, như một tên trộm, bấy giờ ai chuẩn bị sẵn sàng thì ổng rước lên trời, ai không thì "go to hell", chắc là vậy. Chuyện Jesus tự ví mình như tên trộm thật buồn cười, nhưng thôi kệ, Bác Hồ còn làm thơ rất tếu trong "Nhật Ký Trong Tù" nữa cơ mà.
Giả sử Jesus có quay lại thật, thì ông ta cứ việc quay lại, và cho mọi người biết thời gian chính xác sẽ quay lại và giữ đúng lời hứa đó, chứ việc gì lại hứa một cách tào lao như vậy? What for? Câu giải thích là để cho mọi người phải lo liệu sao cho không bị trễ tàu do Jesus lái, thì mọi người phải sống tốt, phải nghe lời giáo hội, phải tin vào Jesus, v.v. Không thể phủ nhận được hàm ý tốt trong chuyện này là để mọi người sống tốt, nhưng cái mục đích là để chuẩn bị cho ngày tận thế thì thật hão huyền. Jesus đã hứa rằng khi các đồ đệ của ông còn sống thì ông sẽ quay trở lại, thử hỏi còn ông đồ đệ nào còn đến nay không?
Nhiều người cứ cố bám víu vào những ý tốt của hội thánh, nhưng nó chỉ đảm bảo một hoặc hai vế "thiện, mỹ", còn cái gốc "chân" thì chỉ có niềm tin. Khi cái "chân" không có, thì những tính chất "thiện, mỹ" cũng chỉ là hư ảo, thường còn bị lợi dụng cho những mục đích thâm sâu của những tổ chức, cá nhân đứng đằng sau. Mà tại sao mọi người lại cứ phải nhờ vả vào những cái hư ảo đó nhỉ? Hầu hết mọi người ai chẳng có tính thiện trong người, tại sao lại cứ đâm đầu vào nhà thờ vì tính chất thiện mà không chân của nó?

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Chết vì theo đạo?

Chủ nhật 17 tháng 11, 3 chuông.

Hôm nay, họ mừng ngày 117 người Việt Nam được John Paul II phong thánh. Đây là những người theo đạo thiên chúa vào thời nhà Nguyễn, trước khi Pháp kiểm soát được Việt Nam. Nhà Nguyễn sợ những người này theo đạo và thực dân Pháp rồi phản lại chế độ, nên ép người ta bỏ đạo. Có lẽ cũng kha khá người bỏ, 1 số người thì không chịu và bị xử tử. Có lẽ con số người bị xử tử lớn hơn, nhưng được Vatican làm thủ tục cho thì chỉ được 117 người. Có lẽ cũng nên hạn chế chứ 117 là đã quá nhiều. Trên thực tế đâu phải ai chết vì đạo cũng được Vatican phong thánh.
ALT
Nói gì thì nói, chuyện dùng bạo lực đàn áp là chuyện không nên có. Chuyện tinh thần, đạo đức, đức tin, cần phải được giáo dục, chứ dùng cái dao kề cổ người ta mà ép thì chả ra gì, vì ai cũng có tinh thần tự do trong lòng. Khi xưa, nhà cầm quyền khi hoảng lên trước hiểm họa ngoại xâm, đã thi hành chính sách ấy, chứ luật pháp phân minh thì cứ chứng minh người ta có hành vi làm phản rồi xử tử, chứ xử tử chỉ vì theo đạo là chuyện làm mất lòng dân. Dù sao đi nữa, trong số 117 vị kia, chắc cũng không tránh khỏi có kẻ thực sự có lòng phản trắc, có hành vi gián điệp cho ngoại bang. Buồn cười (hay muốn khóc) khi đến cuối lễ được nghe thấy linh mục nói thế này "các con thiếu nhi ngày nay không được có CƠ HỘI làm thánh tử đạo". Pure bullshit!

Quay lại chuyện không phải ai chết cũng được phong thánh, thì đó chính là do nhà thờ nói có đến hơn 100.000 người chết vì đạo vào thời Nguyễn. Lạ thật, không hiểu 117 vị kia có gì hơn số đông còn lại mà được tưởng niệm nếu họ cũng đều chết vì đạo? Cái chữ "chết vì đạo" này khó hiểu thật. Hay là những người còn lại thì chết vì bị đạo giết? Hay thời xưa chưa có vụ CMND, nên có khi chết mà không kịp ghi tên lại? Sorry, đùa chút thôi. Tuy nhiên, mới đây trên BBC có bài "Are there really 100,000 new Christian martyrs every year?" đọc mới thấy buồn cười. Vatican mới đây tính toán sao đó nói rằng mỗi năm có 100.000 người chết vì đức tin vào thiên chúa. Mấy ông nhà báo BBC cắc cớ đi tìm hiểu nguồn số liệu thì thấy là do một tổ chức ở Mỹ nó tính trong thời gian từ 2000 đến 2010 có khoảng 1 triệu người chết vì đức tin thiên chúa, chia cho 10 thì ra mỗi năm có 100.000 người chết như vậy. Nhưng con số 1 triệu này hóa ra chủ yếu là do cuộc xung đột ở nước Congo, mà nước này có thể nói là hầu hết đều theo thiên chúa, và họ đánh lẫn nhau (nội chiến). Đâu như có khoảng hơn 4 triệu người chết (kinh khủng) vì cuộc chiến này, và chả biết cái tổ chức kia tính sao đó bảo là 1 phần 4 trong số đó đủ tiêu chuẩn để tính là chết vì đạo. Bây giờ bạn thử hình dung hai người thiên chúa giáo đánh nhau và 1 anh chết; Vatican cộng vào sổ nam tào: hôm nay có một người chết vì theo đạo! Hèn chi lắm thế. Sao không có số liệu nào về "giết người vì đạo" cho nó cân. Nói thêm là trước đó họ cũng tính số người chết vì đạo trong cuộc chiến ở Rwanda. Một lần nữa, đây lại là nước mà dân theo đạo thiên chúa (bị bọn thực dân châu Âu nhồi sọ cho), và số người chết cũng kinh khủng.
(http://www.bbc.co.uk/news/magazine-24864587)

Tất nhiên, ở nhiều nơi trên thế giới này, người ta vẫn giết nhau vì ghét đạo của nhau. Người thiên chúa giáo bị giết vì đạo là có thật, và cũng không ít, nhưng dùng truyền thông để phóng đại, để ra vẻ mình là nạn nhân thì là thiếu công tâm. Công giáo mà không công tâm. Ở Trung Đông, quân Hồi giáo cực đoan cũng đang tuyên truyền rằng quân đội Mỹ là bọn thiên chúa giáo đang giết người Hồi Giáo, thì chuyện đó cũng không xa sự thực lắm đâu. Dở hơi nhất là chuyện thực ra thì mấy cái đạo này đều chung một gốc (ông Mohammed sáng lập đạo Hồi cũng lấy căn bản kinh cựu ước đấy, và người Hồi giáo thì coi Jesus là một nhà tiên tri như Mohammed; Công giáo và Tin lành thì còn gần nhau hơn nữa).


Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Sự sống sau cái chết

Có lần ở đâu đó, mình đã viết một chút về sự so sánh giữa đạo Phật và đạo chúa. cái này nhiều người đã viết rồi, nhưng không có gì ngăn mình tự có một vài suy nghĩ riêng, kể cả khi suy nghĩ này trùng với ý tưởng của ai đó.
Nói chung, cuộc đời và thế giới này có cách vận hành của nó, có những tính chất và quy luật nhất định. Phật cho rằng con người phải biết các quy luật tự nhiên và sống hòa thuận với tự nhiên. Ai sống trái đạo, thì tạo nghiệp xấu, khi chết sẽ đầu thai vào cảnh xấu. Ai tốt, thì cũng sẽ chết, nhưng rồi được đầu thai vào cảnh giới tốt. Phật không kiểm soát quá trình này, mà chỉ nói ra để mọi người hiểu và làm theo. Ai cũng có cơ hội làm lại cuộc đời, hehehe.
Chúa thì bảo con người phải sống theo 10 điều răn. Có như vậy hay không thì khi ta chết, ổng sẽ làm phán quan xem xét sổ đời ta, rồi cho ta lên thiên đàng hay đày vào địa ngục. Vấn đề là chúa giới hạn số người lên thiên đàng, đâu như chỉ có hơn 144000 người Do Thái được lên thôi. không biết đến giờ chúa đã nới quota thêm chưa. Một vấn nạn nữa là trong sách vở được cho là chúa đọc cho người ta chép lại, thì việc chúa xem xét khá là rắc rối, chả thấy có nguyên tắc nhất quán nào hết. Lên thiên đàng rồi mà chán thì cũng không biết có xuống được không (vì có lẽ chúa rút kinh nghiệm từ vụ Satan, nên sau này đã khóa chặt cửa exit của thiên đàng rồi chăng), và đã vào địa ngục thì càng khó thoát nữa (lửa hỏa ngục sẽ đời đời kiếp kiếp đun nóng linh hồn kẻ xấu mà). Phải chăng vì vậy mà cho đến nay chưa thấy ai lên thiên đàng hay xuống địa ngục rồi quay lại kể cho ta nghe.
Đây là câu chuyện có tính mấu chốt, vì liên quan đến sự sống sau cái chết. Người vô thần thường bảo chết là hết. Người tin Phật hay chúa thì bảo có sự sống sau cái chết, và cuộc sống ở đời này có ảnh hưởng đến cuộc sống sau cái chết đó. Vì vậy hãy ráng sống cho tốt. Lý luận như vậy có tính logic của nó, nhưng chả có gì chứng minh được. Nhưng họ thường dùng lý luận đó để nói thêm rằng, người vô thần hay người không tin vào luật nhân quả hay sự sống sau cái chết thì sẽ có xu hướng, hay sẽ chắc chắn làm điều xấu, vì không sợ quả báo hay địa ngục. Nhưng chắc gì đã như vậy.
Tại sao mình dám nói thế. Mình chắc chắn không tin vào địa ngục hay thiên đàng, và không tin vào kiếp sau. Nhưng mình tin rằng mọi việc mình làm đều có hậu quả, làm tốt thì góp phần làm cuộc sống tốt thêm. Không xả rác ngoài đường thì đường phố bớt bẩn và mình cũng được sống trong lành, không chửi thề thì cũng ít bị người ta chửi thề. Nhân quả đến ngay trong đời này, không cần phải chờ đến đời sau làm gì. Cuộc sống tốt đẹp hơn thì ta cũng sung sướng hơn, hạnh phúc hơn. Còn cuộc sống đời sau thì chắc gì đã có thật mà phấn đấu cho mệt. Trên cuộc đời, còn nhiều chuyện oan trái bất công, có kẻ giết người mà lẩn trốn được pháp luật, và người khác bị tù oan, hoặc có khi còn bị tử hình. Mình không tin luật nhân quả giúp gì được nếu phải đợi đến kiếp sau. Pháp luật chính là luật nhân quả của đời này, và pháp luật cũng không thể lúc nào cũng được thực thi toàn vẹn được, nhưng phải tin vào tinh thần thượng tôn luật pháp, tin vào mục đích chính đáng của nó là làm cho xã hội vận hành một cách tốt đẹp hơn. Xã hội vô thần hay hữu thần cũng phải có luật pháp. Ở Vatican có mấy chú tiết lộ tin mật của Giáo hoàng cho truyền thông là bị bỏ tù đó, chứ giáo hoàng có nói là mấy ông đó sẽ xuống địa ngục đâu.

Tại sao không tin vào đời sau thì sẽ làm điều xấu? Tại sao lại cho rằng con người có xu hướng làm điều xấu nếu không có biện pháp chế tài? Đừng nghĩ đơn giản theo các tôn giáo như vậy. Cách tốt nhất để làm cuộc sống tốt đẹp là giáo dục, chứ không phải hù dọa con người bởi những thứ không có thật.