Noel năm nay ở Tân Sa Châu không có gì lạ, ngoài ông thầy sáu nói chuyện khoa học, hỏi mấy em nhỏ về số lượng nhiễm sắc thể của con người. Thầy còn phán rằng phôi thai con người cũng là người, nên chúng ta phải phản đối mọi hình thức hủy hoại thai nhi. Đồng ý với thầy sáu, nhưng thầy chưa nói đến chuyện thai nhi bị dị tật bẩm sinh nan y thì thế nào. Dù sao thì ở điểm này có lẽ còn một chuyện mà ý niệm của giáo hội còn chưa rõ: thai nhi có linh hồn hay chưa? khi mẹ bé đẻ bé ra thì ngay lúc đó Chúa trời thổi vào mặt nó một cái cho nó có linh hồn? nếu thế thì thai nhi chưa có linh hồn, nên có thể gọi là người không? Hay Chúa đợi lúc bố mẹ chúng làm chuyện "ấy" thì rình lúc người ta lên "đỉnh" mà thổi linh hồn vào? trường hợp đó thì thầy sáu nói đúng. So, you'd better watch out that God is watching you making love!
Quay sang chuyện khác. Có người cho rằng giáo dân có cái hay, đó là sống quy củ, có tính cộng đồng. Spot on! Khi họ đến nhà thờ dự lễ, cái cảm giác thuộc về một cộng đồng sẽ đưa đến cảm giác an toàn, cảm thấy mạnh mẽ hơn khi thuộc về một cộng đồng lớn hơn bản thân mình. Từ bỏ đức tin là từ bỏ cộng đồng, từ bỏ sức mạnh vay mượn, điều này chỉ ít người dũng cảm làm được.
Vậy thì xã hội không giáo hội có cái gì để có thể thế chỗ giáo hội được không? Có một vài mô hình, kiểu như quân đội. Nhiều người nhận xét môi trường quân đội khiến con em họ trưởng thành, kỷ luật, quy củ hơn. Đó là một môi trường lớn. Còn nhiều những môi trường khác nhỏ hơn như những hội, đoàn, nhưng về mức độ nghiêm khắc và kỷ luật thì không sánh bằng. Thế mới biết kỷ luật cũng thật quan trọng đối với sự phát triển và cách sống của con người. Thế nhưng, mình tin rằng không gì sánh bằng con người tự nhận thức được bản thân, được chân lý khoa học, tránh niềm tin vào những điều không có thật để bị những kẻ xấu dẫn dụ. Còn kỷ luật trong một môi trường độc tài niềm tin thì mãi mãi không bao giờ giải phóng và làm con người mạnh mẽ lên, vì nếu có chỉ là ảo tưởng mà thôi.
ý thức tự giác rất quan trọng
Trả lờiXóa