Noel năm nay ở Tân Sa Châu không có gì lạ, ngoài ông thầy sáu nói chuyện khoa học, hỏi mấy em nhỏ về số lượng nhiễm sắc thể của con người. Thầy còn phán rằng phôi thai con người cũng là người, nên chúng ta phải phản đối mọi hình thức hủy hoại thai nhi. Đồng ý với thầy sáu, nhưng thầy chưa nói đến chuyện thai nhi bị dị tật bẩm sinh nan y thì thế nào. Dù sao thì ở điểm này có lẽ còn một chuyện mà ý niệm của giáo hội còn chưa rõ: thai nhi có linh hồn hay chưa? khi mẹ bé đẻ bé ra thì ngay lúc đó Chúa trời thổi vào mặt nó một cái cho nó có linh hồn? nếu thế thì thai nhi chưa có linh hồn, nên có thể gọi là người không? Hay Chúa đợi lúc bố mẹ chúng làm chuyện "ấy" thì rình lúc người ta lên "đỉnh" mà thổi linh hồn vào? trường hợp đó thì thầy sáu nói đúng. So, you'd better watch out that God is watching you making love!
Quay sang chuyện khác. Có người cho rằng giáo dân có cái hay, đó là sống quy củ, có tính cộng đồng. Spot on! Khi họ đến nhà thờ dự lễ, cái cảm giác thuộc về một cộng đồng sẽ đưa đến cảm giác an toàn, cảm thấy mạnh mẽ hơn khi thuộc về một cộng đồng lớn hơn bản thân mình. Từ bỏ đức tin là từ bỏ cộng đồng, từ bỏ sức mạnh vay mượn, điều này chỉ ít người dũng cảm làm được.
Vậy thì xã hội không giáo hội có cái gì để có thể thế chỗ giáo hội được không? Có một vài mô hình, kiểu như quân đội. Nhiều người nhận xét môi trường quân đội khiến con em họ trưởng thành, kỷ luật, quy củ hơn. Đó là một môi trường lớn. Còn nhiều những môi trường khác nhỏ hơn như những hội, đoàn, nhưng về mức độ nghiêm khắc và kỷ luật thì không sánh bằng. Thế mới biết kỷ luật cũng thật quan trọng đối với sự phát triển và cách sống của con người. Thế nhưng, mình tin rằng không gì sánh bằng con người tự nhận thức được bản thân, được chân lý khoa học, tránh niềm tin vào những điều không có thật để bị những kẻ xấu dẫn dụ. Còn kỷ luật trong một môi trường độc tài niềm tin thì mãi mãi không bao giờ giải phóng và làm con người mạnh mẽ lên, vì nếu có chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013
Cháo gà cho con nít
Chủ nhật, ngày 15/12, Ba Chuông
Nói thật là không nhớ linh mục đọc phúc âm gì. Hình như là chuyện John Baptist mặc kiểu tiền sử, ăn kiểu thiền sư, được Jesus khen là ông này công chính lắm đó, chưa có ai bằng ổng, thế nhưng kẻ hèn kém nhất trong nước trời cũng còn hơn ổng. Có ai trong giáo dân ngồi nghe hiểu thế là gì không? là John Baptist không có chân trong nước trời. Tiêu chuẩn của nước trời cao như vậy đó, liệu cả tỷ tín đồ có hy vọng gì không? Câu trả lời chắc là không rồi. Jesus chỉ cho thằng ăn trộm chết cùng lúc cùng nơi với Jesus được lên thiên đàng thôi.

Mỗi buổi lễ, linh mục sẽ đọc một bài phúc âm rồi giảng giải về kinh thánh, về áp dụng trong cuộc sống, v.v. Hôm nay, sau bài phúc âm về John Baptist, linh mục lại kể tiếp một câu chuyện đọc trong nhan nhản những sách "chicken soup for the soul", chuyện một chú bé vào cửa hàng bán chó cưng, xin mua một con chó què, chủ tiệp thương tình bảo đành rằng con chó què thì rẻ tiền, nhưng què rồi thì làm sao chơi với con được, chú bé liền kéo ống quần lên, hóa ra chú cũng bị tật ở chân. Câu chuyện này khá dễ thương, đọc qua thì rất xúc động. Vậy nó có ý nghĩa gì với chúng ta? Tôi cũng đang tự hỏi vì một số ẩn ý có vẻ chưa rõ. Liệu chú bé có để ý đến con chó nếu chú không bị tật ở chân không? Chú bé với cái chân bị tật và con chó cũng bị tật ở chân chơi với nhau thì sẽ gây xúc động, thương cảm hơn là chú bé chơi với con chó bình thường chăng? Chú bé thích một con chó cũng bị tật như mình để cảm giác đỡ cô đơn hơn chăng? Nghĩ sao thì tùy, nhưng cái mình nhận ra là hình như chả có quan hệ gì giữa ông John Baptist và món cháo gà này cả. Không lẽ phúc âm không có nhiều giá trị "inspirational" nên linh mục cũng chả biết giảng giải gì, mà phải mượn "cháo gà" cho giáo dân ăn? Mấy món "cháo gà cho linh hồn" đọc thì rất xúc động, nhưng nhiều chuyện có vẻ kịch quá, đẹp quá, đúng kiểu "ở hiền gặp lành" sao sao đó. Mà các linh mục cũng lười ghê, giảng phúc âm là nghề kiếm cơm của mấy ổng mà không làm, lại đi mua sách "chicken soup" về ngâm cứu rồi làm giáo án. Hay họ cũng thấy cháo gà dễ nuốt hơn lời Chúa?
Nói thật là không nhớ linh mục đọc phúc âm gì. Hình như là chuyện John Baptist mặc kiểu tiền sử, ăn kiểu thiền sư, được Jesus khen là ông này công chính lắm đó, chưa có ai bằng ổng, thế nhưng kẻ hèn kém nhất trong nước trời cũng còn hơn ổng. Có ai trong giáo dân ngồi nghe hiểu thế là gì không? là John Baptist không có chân trong nước trời. Tiêu chuẩn của nước trời cao như vậy đó, liệu cả tỷ tín đồ có hy vọng gì không? Câu trả lời chắc là không rồi. Jesus chỉ cho thằng ăn trộm chết cùng lúc cùng nơi với Jesus được lên thiên đàng thôi.
Mỗi buổi lễ, linh mục sẽ đọc một bài phúc âm rồi giảng giải về kinh thánh, về áp dụng trong cuộc sống, v.v. Hôm nay, sau bài phúc âm về John Baptist, linh mục lại kể tiếp một câu chuyện đọc trong nhan nhản những sách "chicken soup for the soul", chuyện một chú bé vào cửa hàng bán chó cưng, xin mua một con chó què, chủ tiệp thương tình bảo đành rằng con chó què thì rẻ tiền, nhưng què rồi thì làm sao chơi với con được, chú bé liền kéo ống quần lên, hóa ra chú cũng bị tật ở chân. Câu chuyện này khá dễ thương, đọc qua thì rất xúc động. Vậy nó có ý nghĩa gì với chúng ta? Tôi cũng đang tự hỏi vì một số ẩn ý có vẻ chưa rõ. Liệu chú bé có để ý đến con chó nếu chú không bị tật ở chân không? Chú bé với cái chân bị tật và con chó cũng bị tật ở chân chơi với nhau thì sẽ gây xúc động, thương cảm hơn là chú bé chơi với con chó bình thường chăng? Chú bé thích một con chó cũng bị tật như mình để cảm giác đỡ cô đơn hơn chăng? Nghĩ sao thì tùy, nhưng cái mình nhận ra là hình như chả có quan hệ gì giữa ông John Baptist và món cháo gà này cả. Không lẽ phúc âm không có nhiều giá trị "inspirational" nên linh mục cũng chả biết giảng giải gì, mà phải mượn "cháo gà" cho giáo dân ăn? Mấy món "cháo gà cho linh hồn" đọc thì rất xúc động, nhưng nhiều chuyện có vẻ kịch quá, đẹp quá, đúng kiểu "ở hiền gặp lành" sao sao đó. Mà các linh mục cũng lười ghê, giảng phúc âm là nghề kiếm cơm của mấy ổng mà không làm, lại đi mua sách "chicken soup" về ngâm cứu rồi làm giáo án. Hay họ cũng thấy cháo gà dễ nuốt hơn lời Chúa?
Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013
Nhân chi sơ, tính bản thiện
Chủ nhật, ngày 8/12/2013, nhà thờ 3 chuông
Chủ tế bắt đầu bằng cách nói đến Nelson Mandela, khi Nam Phi đang chuẩn bị lễ tang cho ông. Nelson Mandela có nói thế này "người ta qua học hỏi mà biết ghét nhau, thì cũng có thể qua học hỏi mà biết yêu thương nhau". Quá đúng. Rồi chủ tế bắt đầu lảm nhảm nghe rất thê lương. Thấy ông này còn trẻ mà điệu gớm, nếu mình phải tranh cãi với ổng chắc xin đầu hàng luôn vì nghe ổng nói như ca cải lương. Quá buồn khi nghe ổng nói ai sinh ra cũng có tính thiện. Sao ổng không nói luôn là ai sinh ra cũng có máu chống lại Chúa nên nhà thờ yêu cầu giáo dân đem trẻ sơ sinh đến để tra xứ gội đầu.
Bài giảng hôm đó là trích sách Isaiah về thế giới tương lai khi Chúa đã ngự đến, nơi cừu ăn chung với sói, sư tử ăn như bò. Thế giới hoang đường, giấc mơ viển vông. Sự thật là thế giới này được tạo ra với các sinh vật ăn lẫn nhau, con người thì đánh lẫn nhau, nhưng các sinh vật cũng vẫn sống chung với nhau và con người cũng vẫn hợp tác với nhau. Sói mà ăn chung với cừu thì là gì? Sói ăn cỏ hay cừu ăn thịt đây? Nhưng dù sao thì cũng không nên bắt bẻ kinh thánh quá đáng, vì lời của Isaiah chỉ là giấc mơ về thế giới hòa bình mà thôi. Đáng tiếc là nếu con người không tự đối thoại, hợp tác, tôn trọng nhau, mà đợi Chúa đến để Chúa giải quyết thì giấc mơ đó chả bao giờ là hiện thực. Tại sao con người có tính thiện, có khả năng nhìn nhận vấn đề và đề ra cách giải quyết nó mà lại không làm được, cứ phải chờ Chúa để làm gì?
Chủ tế bắt đầu bằng cách nói đến Nelson Mandela, khi Nam Phi đang chuẩn bị lễ tang cho ông. Nelson Mandela có nói thế này "người ta qua học hỏi mà biết ghét nhau, thì cũng có thể qua học hỏi mà biết yêu thương nhau". Quá đúng. Rồi chủ tế bắt đầu lảm nhảm nghe rất thê lương. Thấy ông này còn trẻ mà điệu gớm, nếu mình phải tranh cãi với ổng chắc xin đầu hàng luôn vì nghe ổng nói như ca cải lương. Quá buồn khi nghe ổng nói ai sinh ra cũng có tính thiện. Sao ổng không nói luôn là ai sinh ra cũng có máu chống lại Chúa nên nhà thờ yêu cầu giáo dân đem trẻ sơ sinh đến để tra xứ gội đầu.
Bài giảng hôm đó là trích sách Isaiah về thế giới tương lai khi Chúa đã ngự đến, nơi cừu ăn chung với sói, sư tử ăn như bò. Thế giới hoang đường, giấc mơ viển vông. Sự thật là thế giới này được tạo ra với các sinh vật ăn lẫn nhau, con người thì đánh lẫn nhau, nhưng các sinh vật cũng vẫn sống chung với nhau và con người cũng vẫn hợp tác với nhau. Sói mà ăn chung với cừu thì là gì? Sói ăn cỏ hay cừu ăn thịt đây? Nhưng dù sao thì cũng không nên bắt bẻ kinh thánh quá đáng, vì lời của Isaiah chỉ là giấc mơ về thế giới hòa bình mà thôi. Đáng tiếc là nếu con người không tự đối thoại, hợp tác, tôn trọng nhau, mà đợi Chúa đến để Chúa giải quyết thì giấc mơ đó chả bao giờ là hiện thực. Tại sao con người có tính thiện, có khả năng nhìn nhận vấn đề và đề ra cách giải quyết nó mà lại không làm được, cứ phải chờ Chúa để làm gì?
Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013
How to understand Israel in 60 days or less

Sarah Glidden bằng tuổi mình, và thật đáng ngưỡng mộ. Cô có tài vẽ, cô vẽ truyện tranh kể lại những điều có thật, chứ không phải truyện kiểu thám tử Conan hay Doraemon. Truyện "Làm sao để hiểu Israel trong chưa đầy 60 ngày" thật cuốn hút. Sarah Glidden tham gia một chuyến đi, có thể nói là đi hành hương về quê cha đất tổ là Israel, nhưng cô ở Mỹ và có bạn trai là một anh Pakistan nên cô có nhiều hướng tiếp cận thông tin, không bị tình cảm dân tộc làm mù quáng và cô có cảm tình nhiều đối với người Arab, vì vậy chuyến đi thật sự là một trải nghiệm lạ lùng, khi cô được giải thích về cách nhìn của người Israel, về lịch sử khu vực, v.v.

Sarah đã ghi lại hết sức chân thành về chuyến đi, nhiều vấn đề chỉ được nêu lên một cách sơ khởi, nhưng với rất nhiều câu hỏi, gợi ra nhiều hướng trả lời khác nhau. Thật tuyệt vời khi con người có tinh thần cởi mở với những cái mới, cái khác (open mind), và cũng đồng thời có cái nhìn sắc sảo, đánh giá chính xác sự vật hiện tượng (critical thinking). Hy vọng mình cũng sẽ cải thiện được bản thân theo hướng đó.
Thích nhất đoạn gần cuối, khi Sarah và Melissa đến dự buổi nói chuyện của một rabbi. Một số ý tưởng hết sức phóng khoáng, nhân văn trong bài giảng của vị rabbi thật đáng suy ngẫm.
http://www.amazon.com/How-Understand-Israel-Days-Less/dp/140122234X
Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013
Các con hãy tỉnh thức
Chủ nhật, ngày 1 tháng 12.
Tuần trước là một ngày chán chết, và tâm trạng không vui nên đi lễ xong quên tiệt linh mục giảng cái gì. Thật sự không đọng một tý gì trong đầu, mà dạo này đúng là đầu óc có vấn đề, đi hay nhầm đường, chỗ cần quẹo thì không quẹo, chỗ cần đi thẳng thì quẹo.
Tuần này, linh mục nhà thờ Ba chuông giảng cho các em bé về chuyện Jesus nói mọi người phải coi chừng ông ta trở lại, vì ông ta sẽ quay lại bất thình lình, như một tên trộm, bấy giờ ai chuẩn bị sẵn sàng thì ổng rước lên trời, ai không thì "go to hell", chắc là vậy. Chuyện Jesus tự ví mình như tên trộm thật buồn cười, nhưng thôi kệ, Bác Hồ còn làm thơ rất tếu trong "Nhật Ký Trong Tù" nữa cơ mà.
Giả sử Jesus có quay lại thật, thì ông ta cứ việc quay lại, và cho mọi người biết thời gian chính xác sẽ quay lại và giữ đúng lời hứa đó, chứ việc gì lại hứa một cách tào lao như vậy? What for? Câu giải thích là để cho mọi người phải lo liệu sao cho không bị trễ tàu do Jesus lái, thì mọi người phải sống tốt, phải nghe lời giáo hội, phải tin vào Jesus, v.v. Không thể phủ nhận được hàm ý tốt trong chuyện này là để mọi người sống tốt, nhưng cái mục đích là để chuẩn bị cho ngày tận thế thì thật hão huyền. Jesus đã hứa rằng khi các đồ đệ của ông còn sống thì ông sẽ quay trở lại, thử hỏi còn ông đồ đệ nào còn đến nay không?
Nhiều người cứ cố bám víu vào những ý tốt của hội thánh, nhưng nó chỉ đảm bảo một hoặc hai vế "thiện, mỹ", còn cái gốc "chân" thì chỉ có niềm tin. Khi cái "chân" không có, thì những tính chất "thiện, mỹ" cũng chỉ là hư ảo, thường còn bị lợi dụng cho những mục đích thâm sâu của những tổ chức, cá nhân đứng đằng sau. Mà tại sao mọi người lại cứ phải nhờ vả vào những cái hư ảo đó nhỉ? Hầu hết mọi người ai chẳng có tính thiện trong người, tại sao lại cứ đâm đầu vào nhà thờ vì tính chất thiện mà không chân của nó?
Tuần trước là một ngày chán chết, và tâm trạng không vui nên đi lễ xong quên tiệt linh mục giảng cái gì. Thật sự không đọng một tý gì trong đầu, mà dạo này đúng là đầu óc có vấn đề, đi hay nhầm đường, chỗ cần quẹo thì không quẹo, chỗ cần đi thẳng thì quẹo.
Tuần này, linh mục nhà thờ Ba chuông giảng cho các em bé về chuyện Jesus nói mọi người phải coi chừng ông ta trở lại, vì ông ta sẽ quay lại bất thình lình, như một tên trộm, bấy giờ ai chuẩn bị sẵn sàng thì ổng rước lên trời, ai không thì "go to hell", chắc là vậy. Chuyện Jesus tự ví mình như tên trộm thật buồn cười, nhưng thôi kệ, Bác Hồ còn làm thơ rất tếu trong "Nhật Ký Trong Tù" nữa cơ mà.
Giả sử Jesus có quay lại thật, thì ông ta cứ việc quay lại, và cho mọi người biết thời gian chính xác sẽ quay lại và giữ đúng lời hứa đó, chứ việc gì lại hứa một cách tào lao như vậy? What for? Câu giải thích là để cho mọi người phải lo liệu sao cho không bị trễ tàu do Jesus lái, thì mọi người phải sống tốt, phải nghe lời giáo hội, phải tin vào Jesus, v.v. Không thể phủ nhận được hàm ý tốt trong chuyện này là để mọi người sống tốt, nhưng cái mục đích là để chuẩn bị cho ngày tận thế thì thật hão huyền. Jesus đã hứa rằng khi các đồ đệ của ông còn sống thì ông sẽ quay trở lại, thử hỏi còn ông đồ đệ nào còn đến nay không?
Nhiều người cứ cố bám víu vào những ý tốt của hội thánh, nhưng nó chỉ đảm bảo một hoặc hai vế "thiện, mỹ", còn cái gốc "chân" thì chỉ có niềm tin. Khi cái "chân" không có, thì những tính chất "thiện, mỹ" cũng chỉ là hư ảo, thường còn bị lợi dụng cho những mục đích thâm sâu của những tổ chức, cá nhân đứng đằng sau. Mà tại sao mọi người lại cứ phải nhờ vả vào những cái hư ảo đó nhỉ? Hầu hết mọi người ai chẳng có tính thiện trong người, tại sao lại cứ đâm đầu vào nhà thờ vì tính chất thiện mà không chân của nó?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)