Trang

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

The truth shall set you free...

Có câu nói "the truth shall set you free", đâu như là trong kinh thánh. Ý nói là lời chúa là sự thật, và cứ theo đó thì con người sẽ được giải thoát.
Câu này có thể nói là đúng trong mọi bối cảnh, vấn đề là cái gì sẽ giải thoát sự thật. Không thể bằng cái đức tin kiểu "không thấy mà tin" quá sức dễ dãi như của TCG. Cho đến nay và có lẽ mãi mãi về sau này, khoa học và những phương pháp như "critical thinking" mới là biện pháp để giải thoát cho sự thật, để con người thực sự tự do. Còn cái kiểu độc tài sự thật như trong kinh thánh thì xin kiếu.

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Cầu chúa để đá đểu

Tân Sa Châu

May 25

Hôm đó, linh mục chủ lễ là một ông từ giáo xứ bông mai gì đó đến, nghe là chuyên phụ trách thiếu nhi. Nhưng lễ hôm đó không phải lễ thiếu nhi, và có lẽ vì vậy mà ông ta đâm hơi nói chuyện chính trị. Nhân dịp VN và TQ đang có xung đột ngoài Biển Đông vì vụ giàn khoan Hai Yang 981, ông ta kêu gọi giáo dân có lời cầu nguyện chúa cho các vị lãnh đạo VN biết lo cho dân cho nước, biết quên đi những lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình, lợi ích nhóm, v.v.

Đúng là khốn kiếp! Khi chiến sỹ còn ngày đêm quần nhau với bọn cướp biển kia, khi chính quyền còn đang xoay đủ cách để phản kháng mà vẫn giữ hòa bình, thì ông linh mục lại lên mặt cho rằng tình thế hiện nay là do lãnh đạo ích kỷ cá nhân, lo cho lợi ích nhóm. Dầu khí cũng là một nhóm lợi ích đấy, thậm chí là nhóm lợi ích khủng nhất về tiền bạc. Quên dầu khí đi nhé, khỏi đấu tranh nữa cho mệt, cho TQ vào hút dầu thoải mái phải không linh mục? Linh mục bảo mọi người cầu nguyện thế để đất nước được an bình, ai mà chả muốn, chẳng cần ông nhắc. Thế còn chủ quyền, còn độc lập, tự do thì sao? Mất hết rồi thì hòa bình với ai?

Tại sao mấy ông sếp nhà thờ này không nhân dịp này bảo giáo dân cầu chúa dùng ơn thánh thần làm Tập Cận Bình và tập đoàn Trung Nam Hải bớt cái đầu nóng, hiểu ra đại cục, bớt nhỏ nhen ích kỷ, mà rút giàn khoan về nước. Thật ra họ mới là kẻ gây hấn, chứ có phải lãnh đạo Việt Nam đâu mà giáo dân phải cầu chúa cho lãnh đạo Việt Nam biết lo cho dân cho nước. Thật là quá hài. Mình tin rằng trong số các lãnh đạo, có người không đủ năng lực, có người cũng có chuyện lem nhem, nhưng cũng tin rằng hầu hết đều có ý chí lo cho đất nước mà chẳng cần biết chúa có giúp hay không.

Thật ra, linh mục đâu dám bảo giáo dân cầu cho đất nước được hòa bình và chủ quyền được giữ vững. Ông ta thừa biết TQ cứng đầu lắm, không dễ xuống thang đâu. Ông ta sống đủ lâu để hiểu rằng cầu nguyện chỉ là trò hề, chứ chúa chẳng có đâu mà giúp. Nếu cầu nguyện như thế rồi thực tế khác đi, thì khó mà bào chữa lắm. Chẳng thà cầu nguyện rằng chúa làm cho lãnh đạo VN bớt tham nhũng đi thì TQ sẽ rút (logic kiểu nhà thờ), thế cho nó an toàn.

Vì vậy, có thể nói đề nghị của linh mục là giáo dân cầu nguyện cho lãnh đạo Việt Nam biết lo cho dân là một đề nghị bố láo, là lợi dụng cơ hội để đá đểu lãnh đạo, để nói xấu và chia rẽ lòng người. Thật là quá khốn nạn khi họ lại thốt ra những lời như vậy vào thời điểm căng thẳng như hiện nay.

Nghe linh mục dứt lời đề nghị xong thì mình biến khỏi nhà thờ, đỡ nghe mấy lời chối tai, lại khỏi ăn bánh thánh vẽ.

Chân lý tự nhiên

CN 18/5, Ba Chuông

Đã thường nghe câu nói bất hủ của Jesus “ta là đường, là sự thật, và là sự sống”, nhưng hôm nay nghe lại câu chuyện phát sinh câu nói này, cảm giác thật khó chịu và đau đớn. Ông ta có là những gì ông ta khẳng định hay không thì chẳng ai chứng minh được. Vấn đề là tại sao con người lại quá dễ tin như vậy? Để rồi bị giáo hội dắt mũi trong mọi chuyện? Chán đến nỗi chẳng muốn nói gì nữa.

Không lẽ có ai đó tự khẳng định ta nói thật thì mọi điều người đó nói đều là thật. Loài người phức tạp lắm, không có đơn giản như vậy đâu. Ai cũng tự cho mình nói thật, Jesus cũng rứa. Vậy cái gì làm cho lắm người tin ông ta đến vậy? Trong khi những gì ông ta tự nhận, hứa, tiên đoán, đều trật lất, không có gì làm bằng chứng, ngoài một cuốn sách có nguồn gốc mờ ám, và cả gần 2 tỷ người chứng nhân đức tin sau khi đã bị nhồi sọ.

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Linh mục làm trò

CN 11/5, Tân Sa Châu]

Đang có biến động ở Biển Đông, ở nhà thờ chống cộng Đền Chúa Cứu Thế (Kỳ Đồng), nghe nói linh mục có đá đểu chế độ bằng câu nói hai nước cộng sản tưởng là anh em nhưng lại gây nguy hiểm cho đất nước. Thật là vớ vẩn. Ai chẳng biết hệ tư tưởng giờ chẳng có ý nghĩa gì nữa. VN hay TQ đều thay đổi, và mục đích của nhà cầm quyền bây giờ là phục vụ lợi ích thực tế của đất nước, chứ đâu còn mải mê phát triển mô hình quyền lực vô sản nữa. Nếu ý thức hệ vẫn là một yếu tố chủ đạo, thì chưa chắc đã có xung đột, nói đúng ra là như vậy. Câu đá đểu của linh mục vào thời điểm này thật lạc lõng, nhưng mình tin chắc giáo dân nghe được khá là hỷ hả, bị tẩy não hết rồi còn suy nghĩ được gì nữa.

Quay lại Tân Sa Châu, mèn đét ơi, chưa từng thấy một diễn giả nào như cái ông linh mục này. Giọng thì mai mái, the thé, người gốc Bắc thì phải nhưng lại giả là Jesus cố ca vọng cổ, rồi kể một câu chuyện nhạt thếch và vô duyên rồi nhân thể hát một bài tình yêu. Nghe thật chối tai.

Đi dự mấy lễ có phép cưới ở nhà thờ, nghe thì cũng hay thật, nhưng hình như mấy bác linh mục này chỉ có vài bài xào đi xào lại. Cái gì như là đức hy sinh, chồng hy sinh cho vợ, vợ hy sinh cho chồng, như Jesus hy sinh cho hội thánh và hội thánh hy sinh cho Jesus, bla. bla. bla. Nói một hồi rồi thay chữ hy sinh bằng chữ yêu thương, lặp lại nguyên một cái mạch như vậy. bla, bla, bla. Thôi cũng đành, mấy ổng có biết gì về hôn nhân quái đâu cơ chứ.

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Blessed who believes but does not see

Ba Chuông, CN 27/4

Trong sự kiện phục sinh, không phải ai trong số những người gần gũi với Jesus đều chứng kiến chuyện này. Nói đúng ra là chẳng ai thấy ông ta sống dậy và ra khỏi mộ, mà chỉ nghe nói lại từ những người mà danh tính đều không rõ ràng, tự xưng là thiên thần. Thế mà khá nhiều người cũng tin. Thế rồi ông ta xuất hiện trở lại. Wow, thế thì tin quá đi chứ (ngày nay phải có bác sỹ pháp y khẳng định ông ta đã chết hẳn rồi thì chuyện ông ta sống lại mới có gì đó đáng nghiên cứu tiếp, còn lại nhiều khi là chết lâm sàng mà thôi).

Thomas, một trong các đệ tử không tin chuyện Jesus sống lại. Thế là Jesus lại xuất hiện và bảo Thomas sờ vào ông ta để tin rằng Jesus còn sống. Sau đó, Jesus nói một câu vớ vẩn nhất trên đời, mà nhà thờ lại lấy làm "ranh ngôn" để răn mọi người:

PHÚC CHO AI KHÔNG THẤY MÀ TIN

Thật lạ lùng, chúa sinh ra con người sinh ra có mắt để nhìn, có tai để nghe, có cái não để suy nghĩ, chắt lọc thông tin được mắt và tai chuyển về, vậy mà rồi chúa lại bảo chúng mày đừng có nghe, đừng có nhìn, đừng có suy nghĩ, cứ tin đi là đã phúc rồi. Phải chăng những ai không tin vì không thấy sẽ gặp họa, sẽ không được phúc? Tại sao chúa lại đòi hỏi con người phải có lòng tin mù quáng?

Nhiều chỗ trong kinh thánh, chúng ta thấy chúa rất coi thường trí tuệ con người. Đầu tiên chúa tạo ra con người không có trí khôn, rồi cũng ngăn cản con người có được trí khôn, rồi nguyền rủa con người khi họ có được trí khôn. Đó là chúa cha. Đến ông con thì lại dụ con người từ bỏ trí khôn, cứ tin đi rồi hưởng phúc. Lạ lùng thay cái đám cha con và thánh thần này. Họ là tai họa của con người chứ chả phải là hy vọng gì hết.

Thật ra, cái câu Phúc cho ai không thấy mà tin cũng buồn cười lắm, cho nên nhà thờ cũng phải ra sức thanh minh. Linh mục chủ tế cho rằng không phải cái gì ta cũng biết, cũng thấy. Đúng quá, nhưng ví dụ ổng đưa ra thì hết sức buồn cười là gió. Linh mục có vẻ không phân biệt được cái không thấy và cái không có thực. Cả hai thứ con người đều không cảm nhận được, nhưng một cái là do giới hạn về tri giác và kiến thức của con người, và một cái là chẳng thể nào mà cảm được dù tri giác và kiến thức có mở rộng tới đâu. Linh mục không phân biệt được, nên theo lý luận của ông ta thì cái ta không thấy cũng là có thực. Làm sao để biết được là có thực dù không cảm được? Do ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em, người thân, hàng xóm láng giềng, cha cố, thầy sáu, các loại giáo lý viên, v.v. bảo cho linh mục biết, mà nhận thức của bản thân những người ấy cũng là do ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em, người thân, hàng xóm láng giềng, cha cố, thầy sáu, các loại giáo lý viên, v.v. bảo cho họ biết. Cái chuỗi tưởng chừng vô tận này nó có nguồn gốc từ đất Israel cổ đại, nơi huyền thoại tôn giáo và các âm mưu chính trị đan xen lẫn nhau, tạo thành một mớ luận lý thần học quái đản nhưng chẳng có một chút bằng chứng thực tiễn nào.

Tôi chưa từng biết ông nội bà nội, nhưng tôi biết tôi có ông nội bà nội. Điều này hoàn toàn logic, và phù hợp thực tế tôi nhận biết. Tôi không thấy nguyên tử, nhưng các nhà khoa học với máy móc hiện đại đã có bằng chứng về nguyên tử, và thậm chí họ còn đang đi tìm hiểu những gì tạo thành nguyên tử nữa. Nhưng tôi chẳng thấy chúa đâu cả, và chẳng thấy chúa tồn tại để làm gì, chẳng thấy dấu vết nào của chúa trong vũ trụ, chẳng hiểu chúa tạo ra cái "công trình cứu chuộc" rối rắm phức tạp vô nghĩa kia làm gì.

Tất nhiên hầu hết những người trong nhà thờ sẽ phản đối quyết liệt. Nhưng họ có cái gì để phản bác chứ?

Sau khi đã lý luận về tại sao nên tin những gì không cảm thấy, và gán cho những gì không cảm thấy tính chất "có thật", linh mục quay sang trách móc con người không công bằng với chúa vì chỉ cảm thấy những gì bất công mà không chịu thừa nhận những gì tốt đẹp mà chúa đã làm. Rồi ổng đưa ra cái ví dụ (mà mình nghĩ là phản ví dụ thì đúng hơn) khi động đất gây ra sóng thần ở Indonesia vào năm 2004 giết chết khoảng 200 ngàn người, nhiều người đã đánh mất lòng tin vào chúa. Linh mục kể chuyện một người mẹ lo lắng vì con gái mình tuyên bố sẽ không tin vào chúa nữa sau sự kiện đó. Linh mục không kể câu chuyện kết thúc ra sao. Mình thì tự hỏi tại sao bà mẹ kia và cả ông linh mục không từ bỏ chúa luôn đi cho rồi. Giáo lý của đạo luôn cho chúa là đấng quan phòng, là nơi an ủi, chở che; chúa biết hết mọi sự, kiểm soát mọi thứ, đến con chim trời muốn rơi xuống đất còn phải đợi ý chúa. Thế thì 200 ngàn người chết có phải do ý chúa không? Chắc là không, chúa đâu có ác thế. Nhưng vậy chúa làm gì mà không ngăn cản? Chúa bận việc cách mấy thì có đáng gì bởi chúa toàn năng mà, vậy nhưng ổng cũng không ngăn cản sự kiện đó xảy ra. Vậy thì tại sao? Một số kẻ buôn thần bán thánh (của không chỉ Thiên chúa giáo) vội kết án vu vơ, rằng những người chết kia hẳn là có tội hoặc dân mấy nước bị thảm họa đã không tuân theo ý chúa, ý thần gì đó nên đã để chúa hay thánh thần giáng họa xuống. Thật là hết sức tàn nhẫn khi nhận xét như vậy. Tựu chung lại thì cách duy nhất để chúa không phải chịu trách nhiệm khi xảy ra những sự kiện thảm họa là ta phải xác định ngay từ đầu rằng chúa không hề tồn tại, chứ đừng lý luận vòng vo kẻo bị mất trí. 

Quay lại cái lý sự của linh mục, có lẽ khi một người thân của ta chết, ta nên tạ ơn chúa vì đã không lấy đi 2 người. Khi dịch bệnh xảy ra giết chết vài ngàn người, thì ta nên cảm ơn chúa là số người chết chưa đến hàng triệu. Khi thảm họa sóng thần xảy ra, ta nên cảm ơn chúa vì trái đất vẫn còn mấy tỷ người, và nếu ta không phải là những người bị chết, bị thương, hay người thân bạn bè của họ thì ta vẫn sống tốt và đó là lý do để cảm ơn chúa. Nói chung con người có thể cảm ơn chúa mãi mãi cho đến khi chết sạch thì mới thôi. Lúc đó có sáng mắt ra thì đã muộn.

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Biến cố phục sinh

Mình để ý hình như cứ đến lễ phục sinh là nhà thờ đem mấy bài sau ra đọc: chuyện Abraham lập mưu giết con là Isaac để tỏ ra là kẻ tuân phục ý chúa, chuyện chúa giết hết những con đầu lòng của người Ai Cập (kể cả súc vật nuôi trong nhà của họ) và cứu dân Israel khỏi đất Ai Cập. Đây là những chuyện quái đản nhất mà người Do Thái cổ đại nghĩ ra, thế mà từ đó đến nay vẫn luôn được đọc cho giáo dân nghe. Mình nhìn trong giáo đường, hàng trăm, hàng ngàn người ngồi nghe với thái độ thành kính thấy mà thương. Chẳng lẽ chẳng ai thấy mấy chuyện đó bịnh hoạn đến thế nào? Họ bị tẩy não hết rồi chăng?

Phải chăng nhà thờ lấy những chuyện này ra để tạo một định hướng cho giáo dân cho việc kỷ niệm ngày phục sinh, nếu họ tin được những chuyện như vậy, thì chuyện Jesus hy sinh mạng sống để chuộc tội cho những kẻ mà chính ông ta và bố đẻ ông ta kết tội, rồi ông ta lại được cứu cho sống lại, có gì khó mà không tin được. Thế nhưng công trình cứu chuộc phức tạp và rối rắm của cha con nhà chúa có vẻ chẳng ăn thua. Từ đó đến nay loài người vẫn phạm tội, mức độ còn ghê gớm hơn xưa. Người ta giết hại lẫn nhau, và làm hại đến môi trường trái đất này, với mức độ kinh khủng. Người ta vẫn sống giả dối đấy thôi. Những người có đạo cũng phạm tội. Chắc hẳn tổng thống Mỹ ra lệnh cho bỏ bom nguyên tử xuống Nhật cũng là người có đạo. Nhiều đời tổng thống Mỹ đã qua, gần như ông nào cũng phải kéo quân đi đánh nước khác, và các ông ấy không ông nào không đặt tay lên kinh thánh mà tuyên thệ khi nhậm chức. Vậy Jesus chết đi sống lại để được gì?

Hóa ra chuyện Jesus chết đi sống lại mới là nửa câu chuyện. Chúng ta không thể tự dưng hưởng cái ân phúc trời ơi đó được. Chúng ta được bảo rằng phải tin Jesus đã chết và sống lại, phải tin Jesus là con chúa, phải tin cái chết của ông ta đã cứu ta khỏi những tội lỗi mà ta bị ông ta và bố ông ta khép tội, thì ta mới được cứu. Được cứu là như thế nào? là khi chết thì sẽ không bị rơi xuống địa ngục, mà sẽ có cơ hội được lên thiên đàng (nói có cơ hội, vì còn phải qua một bước xét xử, thử thách, cải tạo tại luyện ngục, rồi nếu qua được cái lò luyện đó mới được lên thiên đàng). Và lên thiên đàng để làm gì? Để nhìn thấy mặt kẻ đã buộc tội ta, cũng là kẻ đã bày kế hoạch để con ổng bị giết để cứu cho ta khỏi những tội đó, rồi lại nhọc công cứu con ổng sống lại. Quá sức phức tạp là cái đạo này. Tại sao chúa không có cái gì đơn giản dễ hiểu và nhẹ nhàng hơn? Vả chăng, nếu Jesus chết để cứu ta, thì Jesus sống lại có phải là công cốc không?

Lý do gì mà nhà thờ lúc nào cũng đặt nặng chuyện lòng tin. Là vì giáo lý của họ chẳng có một bằng chứng nào cả, cũng chẳng có logic gì hết. Bằng chứng không, lý lẽ không, vậy lấy gì để tin. Đành ép buộc bằng mối ràng buộc gia đình, cộng đồng, bằng hô hào chính trị, hô hào tự do, bằng giở giọng cao đạo, bằng nhồi sọ con trẻ, bằng bạo lực và sự to mồm của đám đông.

Tại sao chúa là đấng sáng tạo ra loài người mà chỉ có mỗi dân Do Thái là có ghi chép về ổng? Tại sao chúa sáng tạo ra loài người mà chỉ nhận mỗi dân Do Thái làm dân riêng? Tại sao chúa không đơn giản hiện diện cho mọi dân đều biết? Tại sao chúa lại để cho các dân tộc thờ cúng những thần khác? Những thần đó ở đâu ra? Tại sao chúa lại lệnh cho người ta dẹp bỏ các thần khác mà chúa không tự làm điều đó? Trong cuộc đấu tranh của chúa cùng đám thần linh kia, tại sao con người lúc nào cũng phải đánh nhau mà các vị thần không đánh nhau? Nếu như đúng như chúa nói rằng chỉ có mình chúa là chúa, còn lại các thần khác chỉ là hư ảo, là tưởng tượng của con người, thì có gì chứng minh chúa là thật mà không phải là hư ảo, là tưởng tượng của con người? Nhà thờ nếu có chúa đứng đằng sau thì hãy chứng minh thử coi.