Trang

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Yêu thương lẫn nhau

Ba Chuông, CN 23/2/2014
Lâu lâu mới nghe được một bài phúc âm nghe được từ linh mục. Nhưng cũng phải nói là bài đọc trước đó của một bà thật ngô nghê, trong đó Chúa chửi những kẻ khôn ngoan là những kẻ dốt nát, Chúa nguyền rủa sự khôn ngoan của loài người, coi thường con người. Thầm nghĩ, chả trách họ chả dám suy nghĩ gì phạm đến Chúa cả. Ông ta thương con người ở chỗ nào mà không cho nó ăn trái cây khôn ngoan? Ổng hù rằng Adam và Eve ăn trái này vào thì sẽ chết, nhưng họ chẳng chết ngay, thế là ông ta đuổi họ xuống trần gian, rồi canh giữ cái cây sự sống để họ khỏi ăn tiếp.

Bài giảng phúc âm của linh mục là trích thư của Paul gửi đám tín hữu nào đó, trong đó Paul kêu gọi người ta thương yêu lẫn nhau. Nghe cũng hay nhưng có vẻ đó là tình yêu vì cưỡng ép hơn là vì hiểu nhau. Cái điệp khúc "phải yêu" "phải thương" "phải yêu thế này mới là yêu" "phải thương thế nọ mới là thương" nghe sao mà chả có gì tự nguyện hết. Thầm nghĩ yêu thương là tốt, chẳng cần Chúa phải dạy thì con người trải bao nhiêu bể dâu rồi cũng học được cách yêu thương nhau, còn Chúa có dạy thì người Kitô giáo cũng vẫn đánh nhau và đánh người khác chảy máu đầu. Điều này không có nghĩa chê bai phúc âm ở chỗ này, nhưng lời giảng về tình yêu thương con người với nhau còn thiếu sót. Thiếu sót vì họ vẫn luôn lải nhải những lời chống lại những tôn giáo khác, những tư tưởng khác. Thiếu sót vì họ vẫn lo làm mất tự do tôn giáo của người khác rồi mới lo yêu thương. Đáng buồn thay.

Theo mình hiểu sơ sơ về Phật giáo, thì mỗi chúng sinh đều là thành phần trong vũ trụ, trong cộng đồng, hành động của ta xấu thì sẽ làm hại đến vũ trụ, đến cộng đồng, dù ít hay nhiều; ngược lại thì sẽ làm tốt cho tất cả, dù nhiều hay ít. Con người là đồng loại với nhau, con người và con vật cũng cùng chung trái đất này, con người và cây cỏ cũng vậy. Vân vân và vân vân. Với vũ trụ quan, nhân sinh quan như vậy, thật dễ hiểu khi ta cảm nhận được và thực hành từ bi, bác ái.

Với Kitô giáo, câu chuyện có khi còn dễ hơn. Chẳng phải Chúa sinh ra tất cả, tạo dựng tất cả, nên mọi loài, mọi người đều là con cái Chúa hay sao? Chẳng phải con cái một nhà thì thương yêu nhau hay sao? Vậy nhưng họ đâu có thuyết phục được mọi người ai cũng tin vào câu chuyện đó. Họ dùng đến bạo quyền, dùng sức mạnh cưỡng ép, dụ dỗ, mọi thủ đoạn chính trị - kinh tế - xã hội để mở rộng cái gọi là nước trời. Tự do không có thì lấy đâu ra tình yêu đích thực, hỡi linh mục?

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Khoa học

Mới đọc một bài về lòng đỏ trứng gà. Theo một nghiên cứu mới (chả biết nguồn gốc: ai nghiên cứu, tại đâu, chỉ nói chung chung là "chuiên gia"), thì ăn lòng đỏ trứng không làm tăng cholesteron, ngược với lòng tin từ trước đến nay.

Khoan chưa nói chuyện đưa tin khoa học mà chả có tính khoa học (trích dẫn cụ thể nguồn tin), kiểu đưa tin khoa học nghiên cứu thấy cái này tốt cho sức khỏe, rồi sau đó lại có tin nghiên cứu khác cho thấy món đó không tốt, rồi lại tốt, rồi lại không tốt, rồi lại tốt trở lại, ... Người đọc chả biết đường nào mà lần. Ngày xưa mình đã cảm thấy hơi bực, vì khoa học thì phải chính xác, chứ làm khoa học kiểu gì mà như đoán mò vậy.

Đợt mẹ vợ bị chuẩn đoán bị u phổi, cũng đọc mấy bài như vậy. Nói chung là dân tay mơ lên mạng tung tin khá nhiều, kiểu như đại học John Hopkins nghiên cứu rằng không nên ăn sữa hay món gì có nhầy, vì tốt cho tế bào ung thư. John Hopkins phải ra thông báo rằng họ không có nghiên cứu gì mà ra cái kết luận đểu như vậy. Bó tay. Bây giờ có anh google, anh ấy mạnh thật đấy, nhưng xài cũng phải có kỹ năng một chút, không khéo thì bị bọn lang băm trên mạng nó lừa cho.


Đi trễ

Đa Minh, CN 09/02/2014.



Lễ này đi trễ mấy phút, thế là chỉ còn nghe chuyện Andersen về cô bé bán diêm. Mấy chuyện của ông này viết buồn chết đi được. Buồn cười là linh mục ví ngọn lửa của que diêm là ánh sáng tin mừng, hóa ra ánh sáng tin mừng yếu ớt và dễ tắt vậy sao? Ánh sáng đó đem lại vài phút ảo giác cho một cô bé nghèo khổ, đói rét, nhưng không giúp cô bé có được hạnh phúc và bình yên thực sự, và cuối cùng cô bé cũng chết. Hy vọng linh mục chỉ nói đùa thôi.


Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Lao động là cùng Chúa tạo dựng thế giới?

Huyện Sĩ, CN 2/2/2014

Linh mục chủ tế chắc hẳn đang có bệnh. Giọng còn trẻ mà như đứt hơi, nói thều thào như con bệnh liệt giường, kể một chuyện đùa gì đó mà nghe buồn kinh khủng. Chắc các linh mục về quê ăn tết hết rồi hay sao mà để một người yếu đuối như vậy ra làm lễ.

Bài đọc trong sách Sáng thế nói về việc Chúa tạo dựng vũ trụ và con người. Xem ra thì thế giới này thật tươi đẹp. Linh mục liền giảng về sự vinh quang trong lao động, rằng lao động là cách con người cùng Chúa tạo dựng trái đất. Liệu ông ta và giáo dân có nhớ ra rằng vì Adam và Eve đã ăn trái cây khôn ngoan mà Chúa cấm họ ăn, nên họ bị đầy xuống trần gian, và phải cạp đất mà ăn, chứ vinh quang gì? Đúng ra phải nói là theo kinh thánh thì lao động là hình phạt vì dám không nghe lời Chúa. Tại sao Chúa không muốn con người được khôn ngoan nhỉ? Nếu xưa Adam và Eve không nghe lời con rắn thì có lẽ loài người chắc vẫn chỉ có dân số là 2 vị đó, ngày đêm đi dạo trong vườn Eden, chán muốn chết mà không được.

Bàn thêm về chuyện hình phạt của Chúa: việc phụ nữ mang nặng đẻ đau cũng là một hình phạt. Với tiến bộ khoa học, người ta áp dụng các biện pháp giảm đau cho người mẹ và lúc đầu đã bị một số người cuồng tín phản đối vì cho rằng như thế là tránh né hình phạt của Chúa. LOL.

Sám hối

CN 26/1 Đa Minh
Linh mục chủ lễ là một người trẻ, có cái nhìn làm mình cảm thấy đây là một người rất thông minh, ranh mãnh, nói năng lưu loát. Anh này mà làm kinh doanh thì cũng khá lắm.

Bài giảng không có gì đặc biệt. Vẫn chỉ là những chuyện tầm phào như sám hối vì tội lỗi, sám hối không chỉ là sám hối, mà còn là cảm thấy biết ơn vì những ân huệ từ Chúa ban. Linh mục nói rất hùng biện, nhưng nói thật là chẳng làm mình có một chút xúc cảm nào.

Linh mục nói rất hùng hồn về chuyện ông John tẩy giả, rằng chuyện này là kết thúc của Cựu Ước và mở ra thời Tân Ước. Từ ý tứ này, các nhà thần học tha hồ vẽ ra những điều tươi đẹp về Jesus và lời hứa của ông ta, coi như cam kết, giao ước mới của Chúa với loài người, thay cho giao ước cũ với dân Do Thái. Ân huệ của Chúa thật cao cả, bao la, hỡi ôi!

Nhưng thật ra chuyện John tẩy giả có chấm dứt cái gì và mở ra được cái gì không? Sự hy sinh của Jesus chỉ có ý nghĩa khi đặt bên cạnh sự trừng phạt của chúa Cha, sự trừng phạt đó càng kinh khủng thì sự hy sinh của Jesus càng có ý nghĩa, 2 điều này đi đôi với nhau, không thể tách rời. Vậy thì chẳng có gì chấm dứt, và cũng chẳng có gì mở ra. Chỉ là một câu chuyện cổ tích kinh khủng của dân Do Thái bị nhà cầm quyền La Mã biến đổi và lợi dụng mà thôi.

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Hãy cảm tạ Chúa vì được rửa tội

Đa Minh Ba Chuông, CN 12/1/2013

Hôm nay là lễ thiếu nhi, lại một dịp để thầy đạo nhồi sọ các em. Thầy dạy rằng các em phải nghe lời cha mẹ, như Jesus hằng vâng phục cha mẹ. Sao không nhắc lại chuyện xảy ra ngay trước đó, khi Jesus trốn cha mẹ ở lại đền thờ, rồi trả lời trống không "ai là cha tôi, ai là mẹ tôi. Tôi ở đây là theo ý của cha thật của tôi (Chúa cha)." Còn nữa, nếu Jesus không nghe lời cha mẹ, thì các em phải làm thế nào? Đơn giản là nền giáo dục ở đâu cũng thế, rằng con cái nên nghe lời cha mẹ. Các nước Đông Phương còn nặng nề vấn đề này hơn Tây Phương nhiều. Đạo đức gì mà cũng lấy kinh thánh ra làm nguồn? vậy truyền thống dân tộc để đâu? Mình thỉnh thoảng thấy mấy tác giả viết rằng nếu không có thánh kinh thì không có cơ sở cho đạo đức. Làm ơn đọc kỹ lại thánh kinh để xem có đạo đức gì trong đó. Và làm ơn đọc các sách khác nữa để biết cơ sở đạo đức ở đâu ra.

Tiếp tục, vừa rồi có vụ con đi làm thuê cho chủ, về nhà méc cha mẹ là chủ hay để tiền vàng chỗ này chỗ kia. Cha mẹ liền bảo con lấy về, rồi họ đem đi mua đồ tiêu xài lung tung hết cả. CA tóm được và đưa ra tòa. Em bé còn nhỏ, nên không phải hầu tòa, nhưng 2 vị cha mẹ kia thì bị xử theo luật hình sự. Vậy đấy, không phải cha mẹ cứ nói là con nghe thì hợp đạo đức đâu. Cái này phải có thêm món "critical thinking". Mình không muốn con cái nói gì cũng nghe, nhưng nếu nó không nghe mình thì phải xuất phát từ một cơ sở nào đó mà mình cũng phải phục. Đơn giản vì mình không thể suy nghĩ thay cho nó suốt đời, mình không phải hoàn hảo (suy nghĩ của mình cũng có thể sai lầm chứ), và mình cần để cho nó tự chịu trách nhiệm với suy nghĩ của nó để nó có thể lớn khôn.

Rồi ông thầy tiếp tục cao giọng về sự hiện diện toàn cầu của hội thánh. Là người của Chúa thì đi đâu cũng có thể vào nhà Chúa. Nghe thật ấm cúng. Mình thì tin là cửa nhà Chúa mở cho hết thảy, cũng như cửa nhà chùa hay đủ các loại giáo đường của các tôn giáo khác nhau, miễn là ăn mặc lịch sự, nói năng tử tế, (và mang visa còn hiệu lực, haha) thì đi đến đâu người ta cũng đón tiếp cả. Vậy lời dạy của ông thầy có ý nghĩa gì? Rằng thiên hạ chia làm 2: một là những nơi thân thiện với dân Chúa, và một là những nơi không thân thiện chăng? Nếu dân của Chúa không quậy tưng lên thì đi đâu chẳng được, và nếu dân vô đạo nhưng đàng hoàng thì không lẽ không được đến nhà thờ xem lễ. Các em nhỏ nên được phát triển "critical thinking" một chút để vượt qua được bức màn che mắt các em mà các ông thầy bà xơ có thể vô tình hay cố ý treo trước mắt các em.

Tiếp theo cái logic đó, thầy kêu gọi các em nên cảm thấy tự hào vì đã được ơn phúc của Chúa là được rửa tội. Ái chà! Lại động chạm đến nỗi đau của mình. Con nít sinh ra có tội quái gì mà phải nhờ ông rửa? tội có phải là vết bẩn trên da đâu mà rửa bằng nước? Mấy trò phù thủy từ đời tám hoánh nào mà đến nay vẫn còn đem ra hù người khác, lại còn ca ngợi là ơn phúc nữa. Chán!

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Rửa chân

Tân Sa Châu, CN 05/01/2014

Dạo này trí nhớ của mình có vấn đề. Đi nhà thờ về xong quên tiệt, phải cố gắng lắm mới nhớ được lờ mờ vài điều. Không biết chuyện này có xảy ra với các giáo dân khác không? Nếu có thì hay quá.

Linh mục kể rằng năm 2013 có một chuyện lớn xảy ra là GH Francis làm lễ ở một nhà tù ở Rome dành cho các em phạm tội khi còn vị thành niên. Vị thành niên mà bị bỏ tù thì chắc là tội lớn lắm, có khi toàn là bọn giết người không chừng. Linh mục nhấn mạnh chuyện GH rửa chân và hôn chân của mấy em này, cho đây là cử chỉ đáng hoan nghênh của người đứng đầu giáo hội hoàn vũ. Rồi linh mục nói lan man qua những chuyện như cứu giúp người nghèo.

Then Cardinal Jorge Mario Bergoglio of Argentina washes and kisses the feet of patients of the Hogar de Cristo shelter for drug users back in March 20, 2008.

Với toàn thể giáo hội, chuyện làm lễ rửa chân là chuyện họ diễn lại câu chuyện Jesus rửa chân cho mấy đồ đệ. Ý nghĩa chuyện này thế nào, với mình chả có xi nhê gì cả, chỉ có ý nghĩa tượng trưng, tuyên truyền. Ai lành lặn chả tự mình vệ sinh được. Ước gì Jesus ngày xưa bảo "mấy đứa tự lấy nước mà rửa tay chân đi cho sạch rồi vào ăn cơm" thì có phải hay hơn không. Bọn nhóc trong tù kia sau này có được đứa nào nhờ hành động của GH mà hồi tâm chuyển ý mà cải tạo tâm tính, sống tốt lên, thì mới đáng nói. Vấn đề là tại sao chúng lại phạm tội? Có nhiều lý do, mà thường là gia đình đổ vỡ, môi trường xấu, giáo dục không đến nơi đến chốn. Những cái đó GH rửa chân chúng nó đến trắng bóng lên cũng không thay đổi được.

Đọc từ internet thì được biết GH đã làm lễ này từ khi còn là tổng giám mục. Bây giờ ông lên chức nên chuyện này cũng lên báo. Ngoài ra, trong lễ rửa chân này, GH còn rửa chân cho cả mấy em gái. Thế là nổi lên một chuyện người ta ít khi để ý là Jesus rửa chân cho 12 đồ đệ đều là đàn ông, nên giáo hội xưa nay khi diễn tuồng này chỉ đưa đàn ông con trai lên sân khấu, rồi còn diễn giải là phụ nữ không được làm linh mục. Với sự kiện lần này, bà con kháo nhau rằng GH có ý thuận với mong muốn của một số người là phụ nữ sẽ được thụ phong chức linh mục trong tương lai. Có thể nói với một vài thế hệ Francis nữa là Công giáo La Mã sẽ được cải cách đến nỗi khó phân biệt nó với Tin Lành.