Trang

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Hãy cảm tạ Chúa vì được rửa tội

Đa Minh Ba Chuông, CN 12/1/2013

Hôm nay là lễ thiếu nhi, lại một dịp để thầy đạo nhồi sọ các em. Thầy dạy rằng các em phải nghe lời cha mẹ, như Jesus hằng vâng phục cha mẹ. Sao không nhắc lại chuyện xảy ra ngay trước đó, khi Jesus trốn cha mẹ ở lại đền thờ, rồi trả lời trống không "ai là cha tôi, ai là mẹ tôi. Tôi ở đây là theo ý của cha thật của tôi (Chúa cha)." Còn nữa, nếu Jesus không nghe lời cha mẹ, thì các em phải làm thế nào? Đơn giản là nền giáo dục ở đâu cũng thế, rằng con cái nên nghe lời cha mẹ. Các nước Đông Phương còn nặng nề vấn đề này hơn Tây Phương nhiều. Đạo đức gì mà cũng lấy kinh thánh ra làm nguồn? vậy truyền thống dân tộc để đâu? Mình thỉnh thoảng thấy mấy tác giả viết rằng nếu không có thánh kinh thì không có cơ sở cho đạo đức. Làm ơn đọc kỹ lại thánh kinh để xem có đạo đức gì trong đó. Và làm ơn đọc các sách khác nữa để biết cơ sở đạo đức ở đâu ra.

Tiếp tục, vừa rồi có vụ con đi làm thuê cho chủ, về nhà méc cha mẹ là chủ hay để tiền vàng chỗ này chỗ kia. Cha mẹ liền bảo con lấy về, rồi họ đem đi mua đồ tiêu xài lung tung hết cả. CA tóm được và đưa ra tòa. Em bé còn nhỏ, nên không phải hầu tòa, nhưng 2 vị cha mẹ kia thì bị xử theo luật hình sự. Vậy đấy, không phải cha mẹ cứ nói là con nghe thì hợp đạo đức đâu. Cái này phải có thêm món "critical thinking". Mình không muốn con cái nói gì cũng nghe, nhưng nếu nó không nghe mình thì phải xuất phát từ một cơ sở nào đó mà mình cũng phải phục. Đơn giản vì mình không thể suy nghĩ thay cho nó suốt đời, mình không phải hoàn hảo (suy nghĩ của mình cũng có thể sai lầm chứ), và mình cần để cho nó tự chịu trách nhiệm với suy nghĩ của nó để nó có thể lớn khôn.

Rồi ông thầy tiếp tục cao giọng về sự hiện diện toàn cầu của hội thánh. Là người của Chúa thì đi đâu cũng có thể vào nhà Chúa. Nghe thật ấm cúng. Mình thì tin là cửa nhà Chúa mở cho hết thảy, cũng như cửa nhà chùa hay đủ các loại giáo đường của các tôn giáo khác nhau, miễn là ăn mặc lịch sự, nói năng tử tế, (và mang visa còn hiệu lực, haha) thì đi đến đâu người ta cũng đón tiếp cả. Vậy lời dạy của ông thầy có ý nghĩa gì? Rằng thiên hạ chia làm 2: một là những nơi thân thiện với dân Chúa, và một là những nơi không thân thiện chăng? Nếu dân của Chúa không quậy tưng lên thì đi đâu chẳng được, và nếu dân vô đạo nhưng đàng hoàng thì không lẽ không được đến nhà thờ xem lễ. Các em nhỏ nên được phát triển "critical thinking" một chút để vượt qua được bức màn che mắt các em mà các ông thầy bà xơ có thể vô tình hay cố ý treo trước mắt các em.

Tiếp theo cái logic đó, thầy kêu gọi các em nên cảm thấy tự hào vì đã được ơn phúc của Chúa là được rửa tội. Ái chà! Lại động chạm đến nỗi đau của mình. Con nít sinh ra có tội quái gì mà phải nhờ ông rửa? tội có phải là vết bẩn trên da đâu mà rửa bằng nước? Mấy trò phù thủy từ đời tám hoánh nào mà đến nay vẫn còn đem ra hù người khác, lại còn ca ngợi là ơn phúc nữa. Chán!

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Rửa chân

Tân Sa Châu, CN 05/01/2014

Dạo này trí nhớ của mình có vấn đề. Đi nhà thờ về xong quên tiệt, phải cố gắng lắm mới nhớ được lờ mờ vài điều. Không biết chuyện này có xảy ra với các giáo dân khác không? Nếu có thì hay quá.

Linh mục kể rằng năm 2013 có một chuyện lớn xảy ra là GH Francis làm lễ ở một nhà tù ở Rome dành cho các em phạm tội khi còn vị thành niên. Vị thành niên mà bị bỏ tù thì chắc là tội lớn lắm, có khi toàn là bọn giết người không chừng. Linh mục nhấn mạnh chuyện GH rửa chân và hôn chân của mấy em này, cho đây là cử chỉ đáng hoan nghênh của người đứng đầu giáo hội hoàn vũ. Rồi linh mục nói lan man qua những chuyện như cứu giúp người nghèo.

Then Cardinal Jorge Mario Bergoglio of Argentina washes and kisses the feet of patients of the Hogar de Cristo shelter for drug users back in March 20, 2008.

Với toàn thể giáo hội, chuyện làm lễ rửa chân là chuyện họ diễn lại câu chuyện Jesus rửa chân cho mấy đồ đệ. Ý nghĩa chuyện này thế nào, với mình chả có xi nhê gì cả, chỉ có ý nghĩa tượng trưng, tuyên truyền. Ai lành lặn chả tự mình vệ sinh được. Ước gì Jesus ngày xưa bảo "mấy đứa tự lấy nước mà rửa tay chân đi cho sạch rồi vào ăn cơm" thì có phải hay hơn không. Bọn nhóc trong tù kia sau này có được đứa nào nhờ hành động của GH mà hồi tâm chuyển ý mà cải tạo tâm tính, sống tốt lên, thì mới đáng nói. Vấn đề là tại sao chúng lại phạm tội? Có nhiều lý do, mà thường là gia đình đổ vỡ, môi trường xấu, giáo dục không đến nơi đến chốn. Những cái đó GH rửa chân chúng nó đến trắng bóng lên cũng không thay đổi được.

Đọc từ internet thì được biết GH đã làm lễ này từ khi còn là tổng giám mục. Bây giờ ông lên chức nên chuyện này cũng lên báo. Ngoài ra, trong lễ rửa chân này, GH còn rửa chân cho cả mấy em gái. Thế là nổi lên một chuyện người ta ít khi để ý là Jesus rửa chân cho 12 đồ đệ đều là đàn ông, nên giáo hội xưa nay khi diễn tuồng này chỉ đưa đàn ông con trai lên sân khấu, rồi còn diễn giải là phụ nữ không được làm linh mục. Với sự kiện lần này, bà con kháo nhau rằng GH có ý thuận với mong muốn của một số người là phụ nữ sẽ được thụ phong chức linh mục trong tương lai. Có thể nói với một vài thế hệ Francis nữa là Công giáo La Mã sẽ được cải cách đến nỗi khó phân biệt nó với Tin Lành.

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

The Magic of Reality

Possibly the best science book I've read so far. Science with conciense!

Sự gì Thiên Chúa kết hợp, loài người không được phân ly

Nhà thờ Bến Cát - CN 29/12
Chủ đề của bài giảng là gia đình. Cơ bản thì giáo hội đề cao giá trị gia đình, nhưng lại bảo giáo dân học hỏi gia đình của Joseph, Maria, và Jesus. Cơ bản mà nói đây là một gia đình không bình thường vì tình cảm giữa cha và mẹ Jesus có một kẻ thứ ba xen vào (không nói thì ta cũng biết đấy là kẻ nào). Giáo hội luôn cho rằng Maria trọn đời đồng trinh, ý là bà này và Joseph không bao giờ chung đụng, thế thì có phải vợ chồng bình thường không? Maria chưa sống chung với chồng mà đã có con, thế thì có bình thường không? Jesus từ nhỏ đã ăn nói hỗn hào với cha mẹ, mà cha mẹ cũng không biết phải xử trí thế nào, thế thì có bình thường không? Ông Joseph yêu thương Jesus, thì cũng bình thường thôi, người lớn có tình yêu với con trẻ là chuyện xưa nay không hiếm, ngay cả khi họ biết đấy không phải con của họ. Jesus lớn lên không lo phụng dưỡng cha mẹ, lại đâm đầu làm chính trị. Thế thì cũng coi là ổn, ở nước Việt Nam mình biết bao anh hùng nếu chỉ ở nhà phụng dưỡng cha mẹ thì làm sao giải phóng đất nước. Thế nhưng đâu thể vì họ là anh hùng mà nói rằng họ có hiếu với cha mẹ. Cái gì ra cái đó, không nói A thành B được đâu. Dù sao đi nữa, cái gia đình thánh gia này thật chả có gì để học hỏi.

Giáo hội còn ghét ly dị, căn bản chỉ dựa trên một câu là "sự gì TC kết hợp, loài người không được phân ly". Thế mà họ cứ ly hôn ầm ầm. Linh mục không nói, nhưng rõ ràng ý của giáo hội là mấy người dám ly hôn thì sẽ chết phải xuống địa ngục. Làm trái ý Chúa thì phải chịu hậu quả chứ. Thế nhưng con người vốn nông cạn, thiển cận, không sợ lửa hỏa ngục đời đời mà lại sợ cái địa ngục trần gian mỗi ngày phải đối mặt, nên họ đành ly dị. Ly dị không phải là một quyết định đơn giản, dễ dàng đối với hầu hết mọi người, nên giáo hội cũng nên chế ra một bí tích cho ly hôn đi là vừa. Jesus bảo Chúa cho các linh mục quyền năng tha tội cho con người, quyền năng cởi buộc gì đó mà. Trong mấy món bí tích, có phải cái nào cũng xuất phát từ Jesus đâu. Toàn là do giáo hội chế ra, thì tại sao họ không chế ra được cái món bí tích ly hôn nhỉ? Khi đó họ có thể la lên rằng "sự gì TC kết hợp, thì TC sẽ giúp tháo gỡ". Thật là tiện lợi.